DƯỚI BÓNG CÂY Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Mỗi lần trở lại Ngã ba Đồng Lộc, một cựu thanh niên xung phong lại lặng người trước những hàng cây xanh mát. Nơi bình yên hôm nay từng là tọa độ lửa, nơi tuổi thanh xuân của biết bao người đã dừng lại để con đường ra tiền tuyến không bao giờ bị chia cắt.
Đối với nhiều người dân Quảng Bình cũ, cái tên Ngã ba Đồng Lộc không hề xa lạ. Đó không chỉ là một địa danh lịch sử, mà còn là biểu tượng của lòng quả cảm, của một thế hệ sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc. Một cựu thanh niên xung phong từng chia sẻ rằng, mỗi chuyến xe từ Quảng Bình cũ ra phía Bắc hay ngược vào chiến trường đều gắn với những cung đường đầy hiểm nguy. Có những đêm, sau khi bom vừa dứt, mọi người lại cầm cuốc, cầm xẻng lao ra mặt đường, san lấp hố bom để từng đoàn xe tiếp tục lăn bánh. Ông vẫn nhớ những gương mặt còn rất trẻ, những tiếng cười lạc quan giữa khói bụi và cả những lời hẹn sau ngày đất nước thống nhất. Chiến tranh đã đi qua, nhưng không phải ai cũng có cơ hội thực hiện lời hẹn ấy. Nhiều năm sau, trong một lần trở lại Đồng Lộc, ông đứng rất lâu dưới những tán cây xanh. Tiếng chim hót, tiếng gió thổi khiến nơi đây trở nên yên bình đến lạ. Ông bảo, nếu những người đồng đội năm xưa còn sống, chắc hẳn họ sẽ rất vui khi thấy đất nước đổi thay, những con đường rộng mở và những đoàn xe nối nhau đi trong hòa bình. Rời Đồng Lộc, ông mang theo một nhành lá nhỏ ép vào cuốn sổ tay. Không phải để lưu giữ một món quà, mà để nhắc mình rằng sự bình yên hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao tuổi xuân. Đối với thế hệ trẻ, những địa danh như Đồng Lộc hay những tuyến đường đi qua Quảng Bình cũ không chỉ là điểm đến trên bản đồ. Đó là những trang sử sống, nơi mỗi tấc đất đều chất chứa ký ức về lòng dũng cảm, sự hy sinh và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình, thống nhất.



