DƯỚI BÓNG CÂY QUÊN THUỘC
Một bóng cây bên đường từng là nơi người lính nghỉ chân sau những chặng hành quân dài.
Trong những chuyến hành quân, ông Chính thường cùng đồng đội tìm những bóng cây để nghỉ chân.
Một lần, cả đơn vị dừng lại dưới một gốc cây lớn.
Mọi người lấy nước uống và kể chuyện quê nhà.
Một người bạn lấy ảnh gia đình ra cho mọi người xem.
Chỉ vài phút nghỉ ngơi nhưng ai cũng cảm thấy ấm áp.
Nhiều năm sau, ông trở lại nơi ấy.
Gốc cây vẫn còn.
Nhưng nhiều người bạn năm xưa đã không còn.
Ông lặng người và nói:
“Cây còn đó, nhưng người thì đã đi xa.”



