DƯỚI BÓNG CỜ Y TẾ VÙNG TÂY: CÂU CHUYỆN VỀ Y SĨ TRẺ HOÀNG VĂN THỤY
Hành trình ngược dòng thời gian về với những trang sử hào hùng của tuổi trẻ Việt Nam chưa bao giờ khép lại. Sau những dặm dài đường dây thép, những tọa độ lửa đường 15A hay mặt trận Thành cổ rực lửa, bài viết tiếp theo xin được trân trọng tri ân một người chiến sĩ áo trắng – người đã dành trọn vẹn tuổi thanh xuân và giọt máu cuối cùng của mình để giữ lại sự sống cho đồng đội giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ.
Chàng trai xứ Đoều và đôi chân không mỏi
Hoàng Văn Thụy sinh năm 1950 trong một gia đình nhà giáo nghèo tại vùng quê Sơn Tây cũ. Vốn có tư chất thông minh và sự nhẫn nại đặc biệt, năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, Thụy thi đỗ vào Trường Trung cấp Y tế Hà Tây. Giữa lúc ghế nhà trường còn ấm chỗ, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của chiến trường miền Nam, tháng 3/1970, chàng y sĩ trẻ đã xếp lại ống nghe, sách vở, viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng quân y chiến đấu.
Được điều động về Đội phẫu thuật tiền phương thuộc Bệnh viện dã chiến chiến trường Tây Nguyên, Thụy đối mặt ngay với thực tế khốc liệt của chiến tranh. Ở đó không có giường bệnh tiện nghi, không có tủ thuốc đầy đủ, mà chỉ có những căn hầm dã chiến khoét sâu vào lòng núi, ẩm ướt mùi thuốc súng, mùi băng gạc và cả mùi của ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.
Đêm trắng trong trạm phẫu thuật dã chiến
Nhiệm vụ của Hoàng Văn Thụy và các y bác sĩ trẻ tại đây vô cùng nặng nhọc. Cứ sau mỗi đợt càn quét hoặc trận giao tranh lớn của các trung đoàn bộ binh, hàng chục thương binh lại được chuyển về tuyến sau. Có những đêm, ánh đèn pin chập chờn rọi vào chiếc bàn mổ dựng bằng tre nứa, Thụy phải thức trắng từ hoàng hôn đến tận bình minh để phụ mổ, băng bó vết thương, tiếp máu trực tiếp cho đồng đội
Mùa mưa năm 1971, một cơn sốt rét rừng khủng khiếp kết hợp với dịch tả bùng phát dữ dội trong căn cứ. Bản thân Thụy cũng bị những cơn sốt rét hành hạ đến kiệt quệ, da dẻ xanh xao, cơ thể sụt cân trông thấy. Đồng đội động viên anh nằm nghỉ, nhưng Thụy kiên quyết lắc đầu.
Anh vừa truyền nước biển cho thương binh, vừa pha từng bát thuốc nam mang đến tận giường cho từng chiến sĩ bộ binh. Thụy thường nói với đồng đội bằng giọng nói ấm áp: "Mình mệt một chút có thể nghỉ, nhưng anh em thương binh ngoài kia đang đau đớn từng giờ. Chậm một phút là cơ hội sống của họ vơi đi một phút".
Khúc tráng ca của người chiến sĩ áo trắng
Tháng 10/1972, một trận càn quy mô lớn của địch nhắm vào khu vực trạm phẫu thuật dã chiến bên bờ sông Đăk Tơ. Bất chấp lệnh rút lui để bảo toàn lực lượng do cấp trên ban hành khi phát hiện địch thả biệt kích bao vây, Thụy và hai y tá nữa đã tình nguyện ở lại để chăm sóc cho 12 thương binh nặng không thể di chuyển kịp.
Khi tiếng súng của địch cận kề ngay cửa hầm, Thụy bình tĩnh che chắn cho các thương binh, đồng thời dùng băng cá nhân và súng trường tự vệ để cố thủ. Trong lúc địch ném lựu đạn xuống cửa hầm, Thụy không ngần ngại lao mình che chở cho một thương binh nằm gần lối vào, trực tiếp gánh chịu toàn bộ thương tích từ mảnh gang sắc nhọn.
Hoàng Văn Thụy anh dũng hy sinh vào một chiều mưa rừng tháng 10, khi anh vừa tròn 22 tuổi. Khi đồng đội quay lại giải phóng khu vực và tìm thấy thi thể anh, tay Thụy vẫn đang nắm chặt cuốn sổ tay ghi chép phác đồ điều trị cho thương binh
Trong chiếc ba lô vải bạt sờn rách gửi lại quê nhà, người ta tìm thấy một trang nhật ký viết dở: "Làm người thầy thuốc chiến trường, hạnh phúc lớn nhất là thấy đồng đội bình phục trở lại chiến đấu. Dù ngày mai có ngã xuống, tôi cũng không bao giờ hối hận vì đã mang áo blouse trắng đi vào tuyến lửa..."
Sự hy sinh thầm lặng của Hoàng Văn Thụy là bản hùng ca đẹp đẽ về y đức, lòng quả cảm và tình đồng chí keo sơn. Cuộc đời anh khép lại ở tuổi đôi mươi, nhưng hình ảnh người y sĩ trẻ tận tụy ngày ấy vẫn mãi là ngọn lửa sáng ngời trong tâm khuyết của các thế hệ thầy thuốc và tuổi trẻ Việt Nam hôm nay.


