Bài viết

DƯỚI BÓNG NÀ TU — NƠI KHỞI NGUỒN HUYỀN THOẠI - 2C3VCVB

14/08/2026Phường Quyết Thắng (Phường Quyết Thắng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phần 1: Ký ức thời hoa lửa bên cầu Nà Cù

​Nằm sát dải Quốc lộ 3 uốn lượn thuộc xã Cẩm Giàng, huyện Bạch Thông, tỉnh Bắc Kạn, Khu di tích lịch sử Quốc gia Nà Tu ngày nay chìm trong màu xanh yên bình của cây lá và tiếng chim hót. Nhưng ngược dòng thời gian về những năm 1950 – 1951, nơi đây từng là một "tọa độ lửa", một trọng điểm bắn phá vô cùng ác liệt của không quân Pháp.

​Khi ấy, tuyến đường qua Nà Tu là mạch máu giao thông độc đạo nối liền hậu phương với tiền tuyến, nơi hàng nghìn tấn lương thực, vũ khí được vận chuyển liên tục để phục vụ Chiến dịch Biên giới và các chiến dịch lớn của quân ta. Nhằm cắt đứt mạch máu ấy, máy bay giặc cày xới mảnh đất Nà Tu ngày đêm. Cầu Nà Cù và đoạn đường Nà Cù – Phủ Thông liên tục bị đứt đoạn bởi hố bom và đá hộc.

​Giữa làn mưa bom bão đạn, Liên phân đội Thanh niên xung phong (TNXP) 312 gồm những chàng trai, cô gái lứa tuổi mười tám, đôi mươi đã kiên cường bám trụ. Không máy móc hiện đại, chỉ với cuốc, xẻng, đòn gánh và sự quả cảm, họ làm việc xuyên đêm dưới ánh đuốc. Hễ bom giặc dội xuống làm sạt lở đường, các đội viên lại lao ra "sống bám cầu đường, chết kiên cường bất khuất", san lấp hố bom, bảo đảm cho từng đoàn xe, đoàn công nông tiến về phía trước an toàn.

Phần 2: Cuộc gặp gỡ lịch sử và bài học bất hủ.

Chiều ngày 28 tháng 3 năm 1951 là một thời khắc không bao giờ quên trong lịch sử của Liên phân đội 312 và lực lượng TNXP Việt Nam.

​Hôm ấy, giữa công trường ngổn ngang đất đá, một đoàn cán bộ đơn sơ đi tới. Khi vị lãnh tụ kính yêu — Bác Hồ — bước ra với đôi dép cao su và bộ quần áo nâu sẫm quen thuộc, tất cả các đội viên TNXP như vỡ òa trong niềm vui sướng. Bác ân cần bước đến từng gốm đất, hỏi thăm sức khỏe, điều kiện ăn ở, và biểu dương tinh thần lao động quên mình của các thanh niên.

​Bác hiểu rõ những gian khổ, thiếu thốn và nguy hiểm mà các bạn trẻ đang phải đối mặt hằng ngày. Nhìn những gương mặt rạng rỡ nhưng dính đầy bụi than và mồ hôi, Người đã ân cần dặn dò về ý chí, nghị lực vượt khó. Và ngay tại mảnh đất Nà Tu nhỏ bé này, Bác đã đọc tặng lực lượng TNXP bốn câu thơ lịch sử:

​"Không có việc gì khó

Chỉ sợ lòng không bền

Đào núi và lấp biển

Quyết chí ắt làm nên."

​Bốn câu thơ ngắn gọn, dễ nhớ nhưng chứa đựng sức mạnh tinh thần kỳ diệu. Nó không chỉ là lời động viên trực tiếp cho Liên phân đội 312 vượt qua gian khổ lúc bấy giờ, mà đã trở thành kim nam chỉ nam, bài học nằm lòng cho biết bao thế hệ thanh niên Việt Nam suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước.

Phần 3: Ngọn lửa tri ân của tuổi trẻ hôm nay.

Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng âm hưởng của bốn câu thơ Bác tặng năm xưa vẫn vang vọng giữa đại ngàn Bắc Kạn. Nà Tu ngày nay đã trở thành một "địa chỉ đỏ" thiêng liêng, nơi ghi dấu ký ức hào hùng của một thời hoa lửa.

​Nối tiếp truyền thống ấy, tuổi trẻ địa phương luôn xem Nà Tu là điểm tựa tinh thần để rèn luyện và trưởng thành. Hằng tháng, các chi đoàn thanh niên, liên đội thiếu niên thường xuyên tổ chức các buổi ra quân "Ngày Chủ nhật xanh". Các bạn trẻ cùng nhau quét dọn vệ sinh, chăm sóc cây cảnh, dâng hương tại Nhà tưởng niệm và Cụm tượng đài "Bác Hồ với TNXP".

​Không chỉ dừng lại ở việc giữ gìn di tích, tinh thần "Uống nước nhớ nguồn" còn được cụ thể hóa bằng những hành động thiết thực. Các đoàn viên thanh niên thường xuyên đến thăm hỏi, giúp đỡ dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc sức khỏe cho các cựu TNXP, gia đình thương binh, liệt sĩ trên địa bàn. Những câu chuyện sống động về thời bom đạn qua lời kể của các thương bệnh binh, cựu TNXP trong các buổi sinh hoạt truyền thống tại Nà Tu đã trở thành bài học lịch sử tự nhiên và thấm đía nhất.

​Câu chuyện về Nà Tu không chỉ là một trang sử đã qua, mà là một dòng chảy liên tục. Từ ngọn lửa quyết chí của thế hệ TNXP thời hoa lửa, tuổi trẻ hôm nay đang tiếp tục thắp sáng tinh thần ấy bằng trí tuệ, sức trẻ và lòng tri ân sâu sắc, quyết tâm xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn