Bài viết

DƯỚI CHÂN ĐÈO KHẾ

Ninh Bình06/06/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÁT NƯỚC CHÈ XANH DƯỚI CHÂN ĐÈO KHẾ

Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Huy Tiến (Cựu chiến binh Sư đoàn 312)

"Mùa đông năm 1972, đơn vị chúng tôi hành quân cấp tốc từ Bắc Bộ vào chi viện cho mặt trận Quảng Trị. Tuyến đường hành quân bộ băng qua đèo Khế (Thái Nguyên) dốc cao sừng sững, trơn trượt do những trận mưa phùn gió bấc tràn về. Lính tân binh chúng tôi vai gùi ba lô cóc nặng hơn ba mươi ký, đôi chân phồng rộp, hơi thở ra khói giữa cái lạnh thấu xương của núi rừng miền Bắc.

Khi đoàn quân vừa chạm chân dốc đèo, giữa màn sương mù dày đặc, chúng tôi bất ngờ thấy một đốm lửa bập bùng bên vệ đường. Đó là quán nước dã chiến của một bà cụ tóc bạc phơ, người dân tộc Tày. Cụ đã đứng đó từ nửa đêm, bên cạnh là hai nồi vạc lớn nấu nước chè xanh bốc khói nghi ngút, thơm nức mùi gừng già.

Cụ dùng chiếc gáo dừa múc nước đổ đầy vào từng chiếc ca nhôm của bộ dội. Đôi bàn tay cụ run rẩy vì lạnh nhưng ánh mắt thì tràn đầy sự trìu mến. Cụ vừa đưa ca nước vừa dặn: 'Uống đi các con, uống cho ấm cái bụng mà leo đèo. Đánh thắng giặc Mỹ rồi nhớ đi đường này về với u nhé!'. Bát nước chè xanh chát ngọt, ấm nồng thời hoa lửa ấy như một liều thuốc thần kỳ, tiếp thêm sức mạnh cho hàng ngàn chiến sĩ trẻ vượt qua trùng điệp đèo cao, tiến thẳng vào chiến trường miền Nam ruột thịt."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn