Bài viết

Dưới chân núi năm ấy – Lời thề sắt son nơi cửa ngõ biên thùy

Dưới chân núi năm ấy – Lời thề sắt son nơi cửa ngõ biên thùy

An Giang15/05/2026Đoàn xã Thạnh Đông (Đoàn xã Thạnh Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của những người lính đất thép, hình ảnh ngọn núi linh thiêng hiện lên như một chứng nhân bất tử của lịch sử. "Dưới chân núi năm ấy" – vùng đất tiếp giáp giữa Tây Ninh và các huyện biên viễn Đức Hòa, Đức Huệ – đã từng là nơi diễn ra những cuộc đụng đầu nảy lửa. Trong những năm tháng "Thời hoa lửa", khi pháo bầy dội xuống loang màu lửa đạn, những chiến sĩ đặc công mưu trí và các sinh viên trẻ vừa rời ghế nhà trường đã bám trụ chiến hào dưới bóng núi che chở. Giữa lằn ranh sinh tử, họ vẫn giữ vững lời thề "Độc lập hay là chết", biến vùng cửa ngõ thành pháo đài thép chặn đứng bước tiến quân thù.

Bản lĩnh thép của quân dân ta dưới chân núi mang đậm khí tiết của tiền bối Võ Văn Tần. Dọc các cung đường đất đỏ sát đồn giặc, những đoàn quân với chiếc ba lô cũ và đôi dép cao su đã âm thầm bám trụ trên đất phèn chua mặn đắng. Dưới lòng địa đạo Đức Huệ hay những cánh rừng thưa, lòng tận trung son sắt của họ rạng rỡ như ánh nắng ban mai trên đỉnh núi cao. Dù đi qua mùa mưa trắng trời hay những ngày nắng cháy da người, những người con Long An vẫn kiên cường bám trụ, dùng trí tuệ và lòng quả cảm để giữ vững mạch máu giao thông nối liền các khu căn cứ, tạo thế trận liên hoàn bảo vệ vùng thành đồng.

Điểm tựa ấm áp nhất "dưới chân núi năm ấy" chính là hình bóng người mẹ đất thép bên hiên nhà lá đơn sơ ven vùng biên cảnh. Dưới ánh đèn dầu không bao giờ tắt, mẹ thầm lặng bám trụ, giữ bí mật cách mạng ngay dưới nền nhà mình để nuôi giấu cán bộ. Tình yêu quê hương Long An hòa quyện cùng nghĩa tình đồng bào Tây Ninh trong từng bát nước trà xanh, từng chiếc bánh tráng phơi sương mẹ gửi cho bộ đội trước giờ xuất kích. Sự bám trụ của mẹ dưới làn mưa bom chính là sợi dây nối kết thiêng liêng, biến những gian khổ của chiến tranh thành sức mạnh nội sinh rạng rỡ, nuôi dưỡng khát vọng về một ngày phồn vinh trên vùng đất biên cương.

Hôm nay, khi nhìn từ đỉnh núi xuống vùng bình nguyên rạng rỡ, huyện Đức Hòa và các vùng phụ cận đã vươn mình mạnh mẽ với các khu công nghiệp hiện đại. Di sản mẹ và cha ông để lại là một vùng đất tự do, xanh ngát niềm tin và sự phát triển.

Thế hệ trẻ hôm nay, khi nhìn vào hàng sao nghĩa trang lấp lánh mỗi chiều dưới chân núi, hãy thấu hiểu cái giá của hòa bình. Hãy mang trí tuệ và khát vọng để xây dựng Long An ngày càng giàu đẹp, phồn vinh. Đó là cách chúng ta giữ gìn linh khí của "núi năm ấy", đưa vùng đất thép thành đồng tiến tới tương lai rạng rỡ, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của bao thế hệ cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn