DƯỚI GỐC CÂY CẦY NĂM 1973
Năm 1973 là một dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời binh nghiệp của ông Nguyễn Văn Tư. Sau nhiều năm trực tiếp chiến đấu, đi qua những trận đánh ác liệt, chú Tư bị thương nặng trong một trận oanh tạc của máy bay địch. Sự việc xảy ra dưới gốc một cây cầy lớn, nơi đơn vị chú đang dừng quân, củng cố lực lượng sau một trận đánh.
Theo lời chú kể, cây cầy ấy là một cây rừng rất lớn, thân to, tán rộng. Bên dưới gốc cây, bộ đội đào hầm để trú ẩn khi máy bay địch đánh phá. Hôm đó, khi máy bay đến oanh tạc, chú Tư đang ở gần miệng hầm để quan sát tình hình. Một quả bom bất ngờ đánh trúng ngay phần ngọn cây cầy. Sức ép của vụ nổ làm cây bị gãy, hầm trú ẩn bị sập và chú bị hất văng lên mặt đất.
Trận bom ấy rất khốc liệt. Một đồng đội nằm trong hầm đã hy sinh tại chỗ. Còn chú Tư bị thương nặng, bất tỉnh nhiều giờ liền. Sau khi máy bay địch rút đi, đồng đội quay lại kiểm tra hiện trường, phát hiện chú vẫn còn sống nên lập tức đưa đi cấp cứu tại bệnh viện quân y.
Khi tỉnh lại, chú không biết mình đang ở đâu. Cơ thể đau ê ẩm, mọi thứ trước mắt như trắng xóa. Chú chỉ biết rằng mình vừa đi qua một lằn ranh rất mong manh giữa sự sống và cái chết. Trước đó, chú từng bị thương nhẹ ở đùi, nhưng lần bị thương năm 1973 là nặng nhất, để lại ảnh hưởng lớn đến sức khỏe và làm thay đổi chặng đường binh nghiệp của chú.
Sau lần ấy, chú Tư không tiếp tục chiến đấu trực tiếp ở mặt trận nữa. Chú được đưa về tuyến sau để điều dưỡng và tham gia sản xuất tại khu vực Cà Tum. Từ một người lính cầm súng nơi tuyến đầu, chú chuyển sang những công việc thầm lặng hơn như trồng mì, trồng lúa, trồng nứa, góp sức phục vụ kháng chiến cho đến ngày đất nước giải phóng.
Câu chuyện dưới gốc cây cầy năm 1973 không chỉ là ký ức về một lần bị thương. Đó còn là câu chuyện về sự khốc liệt của chiến tranh, về những đồng đội đã nằm lại, và về ý chí tiếp tục cống hiến của người lính dù không còn trực tiếp cầm súng. Với chú Nguyễn Văn Tư, chiến trường không chỉ thử thách lòng dũng cảm trong lúc xung phong, mà còn thử thách nghị lực sống sau những mất mát, đau thương.



