Dưới gốc dừa đỗ ngã
Năm 1968, sau nhiều ngày bị địch càn quét dữ dội, xóm nhỏ bên vàm Rạch Vọp của xã Phú Phụng chỉ còn lại những gốc dừa cháy sém. Trưa hôm ấy, một toán lính Mỹ – ngụy tiến vào xóm, vừa đi vừa đốt những căn nhà còn sót lại.
Giữa cảnh hỗn loạn ấy, chị Sáu Liên, một giao liên của xã, đang trên đường mang tài liệu quan trọng về căn cứ. Địch bất ngờ ập đến khiến chị phải núp dưới một gốc dừa bị bom đánh ngã ngang, chỉ cách đội hình địch vài chục bước.
Lính Mỹ dùng chó nghiệp vụ rà soát từng khoảng đất. Tiếng chó sủa, tiếng giày giẫm lên lá khô khiến tim chị đập thình thịch. Chỉ cần bị phát hiện, tài liệu trong người chị sẽ làm lộ cả mạng lưới du kích trong vùng.
Khi một tên lính bước đến sát gốc dừa, chị siết chặt con dao nhỏ trong tay. Nhưng đúng lúc ấy, tiếng nổ lớn từ cuối xóm vang lên — du kích xã cho nổ mìn đánh nghi binh. Địch hoảng loạn chạy về hướng tiếng nổ, bỏ dở việc lục soát.
Chớp thời cơ, chị Sáu Liên bò men theo mương nước, lẩn vào vườn chuối rồi biến mất trong màn khói đen của đám cháy.
Chiều hôm đó, tài liệu được đưa về căn cứ an toàn. Chị Sáu chỉ nói một câu ngắn gọn:
“Gốc dừa ngã xuống mà mình còn đứng vững thì quê hương cũng còn đứng vững.”



