DƯỚI HẦM DÃ CHIẾN TRONG MÙA MƯA ĐỎ
Trong mùa mưa năm 1979 tại tỉnh Kampong Thom, nữ chiến sĩ Nguyễn Thị Lộc vừa làm nhiệm vụ hậu cần, vừa trực tiếp cứu thương trong hầm dã chiến giữa lúc pháo địch dội xuống không ngớt.
Mùa mưa Campuchia không chỉ mang theo nước lũ mà còn mang theo những trận pháo bất ngờ. Bác Nguyễn Thị Lộc nhớ rất rõ một đêm mưa trắng rừng, khi đơn vị bị pháo kích dữ dội, nhiều chiến sĩ bị thương phải đưa xuống hầm dã chiến. “Tôi không được huấn luyện làm y tá, nhưng lúc ấy không ai bảo ai, cứ thấy người đau là lao vào giúp,” bác kể, đôi mắt như còn ánh lên ký ức cũ.
Người viết hình dung ra cảnh một cô gái mười chín tuổi, tay run vì lạnh và sợ, nhưng vẫn cắn răng băng bó, nấu nước sôi, chia từng viên thuốc sốt rét cho đồng đội. Có chiến sĩ bị mảnh pháo sượt qua, bác vừa giữ tay anh, vừa nói: “Ráng lên, hết trận này mình về đơn vị.” Lời nói đơn giản ấy lại là liều thuốc tinh thần quý giá giữa ranh giới sống – chết.
Sau trận pháo, hầm dã chiến ngập nước, bác Lộc cùng anh em tát nước suốt đêm để giữ vũ khí và lương thực. “Tôi nhớ nhất là lúc trời gần sáng, mưa ngớt, ai cũng mệt rã rời, vậy mà vẫn cười được,” bác kể. Chính trong những thời khắc ấy, tinh thần đồng đội được tôi luyện, và vai trò của người chiến sĩ hậu cần như bác trở nên không thể thay thế.



