DƯỚI HẦM TRÚ ẨN TRONG MƯA BOM (1)
Câu chuyện tái hiện những phút giây nghẹt thở của người lính dưới hầm trú ẩn Trường Sơn, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một tiếng nổ.
Hầm trú ẩn Trường Sơn không bao giờ sâu như mong muốn, nhưng luôn vừa đủ để người lính chui vào khi bom sắp rơi. Đêm đó, mưa rừng trút xuống ào ào, đất mềm nhão, hầm sạt từng mảng nhỏ. Chúng tôi vừa kịp lao xuống thì tiếng máy bay đã gầm lên trên đầu.
Bom rơi rất gần. Đất đá đổ ập xuống miệng hầm, không khí đặc quánh mùi khói và đất ẩm. Tôi co người lại, lưng áp vào vách hầm lạnh buốt. Mỗi tiếng nổ là một lần tim thắt lại, tưởng như lồng ngực muốn vỡ ra.
Trong bóng tối, tôi nghe rõ tiếng thở của đồng đội. Có người thở gấp, có người cắn chặt răng không để bật thành tiếng. Không ai nói gì, nhưng tôi biết mỗi người đều đang nghĩ đến quê nhà, đến mẹ, đến mái nhà tranh ở Đông Hưng.
Một quả bom nổ sát hầm. Đất rơi lả tả lên đầu. Tôi bất giác đưa tay che ba lô, như thể che cho những thứ quê hương nằm trong đó. Lúc ấy, tôi không nghĩ đến chiến công hay thắng lợi, chỉ nghĩ đơn giản: mong còn sống để đi tiếp.
Khi tiếng bom thưa dần, hầm im lặng trở lại. Mưa vẫn rơi. Chúng tôi bò ra ngoài, người nào người nấy lấm lem bùn đất. Trường Sơn lại mở ra trước mặt – và chúng tôi lại tiếp tục đi, như thể chưa từng chui xuống hầm giữa mưa bom.



