DƯỚI LÀN NƯỚC VÀ NGỌN LỬA
Tháng 2 năm 1975, khi vừa tròn 18 tuổi, chưa có gia đình, chưa kịp nghĩ nhiều cho riêng mình, Nguyễn Minh Thắng khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Đất nước khi ấy đang ở những ngày tháng quyết liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Sau ngày non sông thu về một mối, bác tiếp tục ở lại quân ngũ, trở thành người lính của Quân tình nguyện Việt Nam làm nhiệm vụ quốc tế cao cả tại Campuchia.
Bác được biên chế vào đơn vị D5 F305, đặc công nước – lực lượng đặc biệt tinh nhuệ, thường xuyên chiến đấu trong điều kiện khắc nghiệt, hiểm nguy rình rập từng giờ. Trên chiến trường K – Campuchia, người lính trẻ Nguyễn Minh Thắng không chỉ đối mặt với kẻ thù, mà còn với đói khát, bệnh tật và muôn vàn thiếu thốn.
Một trong những ký ức sâu đậm nhất của bác là chiến dịch A10 năm 1986. Khi đó, bác làm nhiệm vụ thông tin, thuộc lực lượng phối hợp của Quân khu 9, tham gia mở chiến dịch tại khu vực tỉnh Cambot, đánh vào Núi Lai Sâu (Campuchia). Trong quá trình chuẩn bị, máy móc thông tin bị hư hỏng, không có thiết bị thay thế, bác đã đến đơn vị F8 mượn máy và được đơn vị bạn sẵn sàng giúp đỡ. Giữa chiến trường ác liệt, tình đồng chí, đồng đội ấy trở thành điểm tựa vững chắc, tiếp thêm sức mạnh cho người lính vượt qua gian nan.
Chiến dịch kéo dài 45 ngày, bộ đội phải cơ động liên tục. Hành quân nặng nề, lương thực mang theo quá tải, bác và đồng đội buộc phải vứt bớt muối, gạo để kịp di chuyển. Khi lương thực cạn dần, giữa rừng núi xa lạ, bác đã xin giúp đỡ người dân Campuchia. Dù chỉ biết nói vài câu tiếng địa phương, nhưng bằng tấm lòng chân thành, bác vẫn nhận được sự sẻ chia. Người dân hai nước – Việt Nam và Campuchia – lúc ấy coi nhau như anh em một nhà, cùng san sẻ từng bát cơm, hạt muối trong những ngày gian khó.
Kết thúc chiến dịch, quân ta giành thắng lợi, bắt được một số quân địch và thu nhiều chiến lợi phẩm. Nhưng với người lính Nguyễn Minh Thắng, chiến thắng lớn nhất không chỉ là kết quả quân sự, mà còn là tình đoàn kết quốc tế, tình người trong chiến tranh, thứ đã nâng đỡ ông và đồng đội suốt những năm tháng gian lao.
Năm 1983, trong một lần về phép, bác lập gia đình. Đó là khoảng lặng hiếm hoi giữa những ngày dài quân ngũ. Đến năm 1988, sau hơn 13 năm gắn bó với quân đội, bác xuất ngũ, mang trên mình thương tật của chiến tranh, trở thành bệnh binh, khép lại một chặng đường binh nghiệp đầy thử thách nhưng cũng vô cùng vẻ vang.
Trở về thời bình, người lính năm xưa tiếp tục cống hiến cho quê hương. Bác từng làm Trưởng thôn suốt 5 năm, rồi đảm nhiệm Chi hội trưởng Hội Cựu chiến binh trong 10 năm. Dù ở cương vị nào, bác vẫn giữ trọn tinh thần của người lính: gương mẫu, trách nhiệm, hết lòng vì cộng đồng.
Hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện thời hoa lửa của cựu chiến binh Nguyễn Minh Thắng vẫn vẹn nguyên giá trị. Đó là câu chuyện về tuổi trẻ hiến dâng cho Tổ quốc, về nghĩa tình đồng đội, về tình đoàn kết quốc tế trong sáng giữa hai dân tộc Việt Nam – Campuchia. Những ký ức ấy không chỉ để nhớ, mà còn để nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng: hòa bình có được là nhờ biết bao con người đã lặng thầm hy sinh cả tuổi xuân và máu xương cho đất nước.



