Dưới Mái Đầm Cờ Lau Và Tấm Áo Long Bào Hoa Lư
Vũ Quỳnh Anh
Trong ký ức của những người già ở vùng đất Hoa Lư, hình ảnh vị Hoàng đế đầu tiên của nước Đại Cồ Việt luôn gắn liền với bông cờ lau trắng xóa một thời tuổi thơ. Những ngày còn nhỏ ở làng Đại Hữu, cậu bé Đinh Bộ Lĩnh đã biết lấy lưng trâu làm ngai vàng, lấy bông cờ lau làm cờ trận, chỉ huy đám trẻ chăn trâu đánh trận giả vang động cả vùng thung lũng. Mái tóc khét nắng và ánh mắt rực sáng niềm tin của người thủ lĩnh nhí ngày ấy đã dự báo về một vị anh hùng sẽ gánh vác vận mệnh của cả một dân tộc trong tương lai.
Khi lớn lên, chứng kiến cảnh quê hương bị các sứ quân chia cắt, bách tính rơi vào cảnh ly tán, ruột thịt chém giết lẫn nhau vì quyền lực, lòng Đinh Bộ Lĩnh đau như cắt. Ngài quyết định gác lại những tình cảm riêng tư, đứng lên chiêu mộ hiền tài, biến vùng núi đá vôi Hoa Lư hiểm trở thành đại bản doanh khởi sự. Gian khổ không sao kể xiết: những đêm đông buốt giá cắm trại bên đầm lầy, những trận chiến sinh tử gieo mình giữa mưa giáo bão tên để thu phục từng ngọn núi, từng xóm làng. Mỗi chiến thắng giật lại từ tay các sứ quân không chỉ là một thắng lợi quân sự, mà là một bước tiến đưa bách tính thoát khỏi cảnh lầm than.
Mùa xuân năm 968, khi lễ đăng quang cử hành tại Cố đô Hoa Lư, đứng trên đàn tế nhìn xuống hàng vạn binh sĩ và bách tính đang trào nước mắt vì vui sướng, Đinh Tiên Hoàng chậm rãi vuốt ve tấm áo long bào uy nghiêm. Ngài hiểu rằng, cái giá của chiếc ngai vàng Hoàng đế và hai chữ "Thái Bình" ngày hôm nay được đổi bằng vô số mồ hôi, máu và nước mắt của nhân dân. Quyết định đặt quốc hiệu "Đại Cồ Việt" – nước Việt lớn – chính là khát vọng mãnh liệt gieo vào lòng muôn đời con cháu về một dân tộc tự chủ, không bao giờ chịu cúi đầu trước bất kỳ thế lực ngoại xâm nào. Tiếng chuông chiều ngân vang giữa núi rừng Hoa Lư năm ấy như vẫn còn vọng mãi, nhắc nhở thế hệ hôm nay về cội nguồn của nền độc lập dân tộc.



