Cựu chiến binh

Dưới Mưa Pháo Vị Xuyên

Ninh Bình12/05/2026Phan Thị Hải Âu (Đoàn phường Đông Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hơn bốn mươi năm đã trôi qua, nhưng mỗi lần nghe tiếng sấm giữa mùa hè, ông Phan Bá Dũng lại nhớ đến những trận mưa pháo kinh hoàng nơi mặt trận Vị Xuyên năm nào. Với người lính già ấy, ký ức chiến tranh chưa bao giờ phai nhạt.

Ông Dũng nhập ngũ năm 1979, trong bối cảnh tình hình biên giới phía Bắc diễn biến phức tạp. Sau nhiều tháng huấn luyện, ông được điều động lên Hà Giang làm nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ biên cương Tổ quốc.

Những ngày đầu tới Vị Xuyên, ông và đồng đội phải hành quân xuyên rừng, vượt qua những con dốc dựng đứng để lên các điểm chốt. Núi đá tai mèo sắc nhọn khiến đôi chân ai cũng rớm máu. Ban đêm trời lạnh buốt, sương phủ kín chiến hào, còn ban ngày pháo địch nã xuống liên tục.

Ông kể:

“Có thời điểm pháo bắn dày đặc đến mức cây cối trên núi không còn màu xanh. Đất đá bị xới tung, khói bụi phủ kín cả bầu trời.”

Đơn vị của ông đóng quân gần cao điểm 685 — nơi thường xuyên xảy ra giao tranh ác liệt. Nhiệm vụ của ông là vận chuyển đạn và lương thực lên tuyến đầu. Mỗi chuyến đi đều đối mặt với hiểm nguy vì đường tiếp tế luôn nằm trong tầm pháo kích của đối phương.

Một lần vào giữa năm 1985, khi đang cùng tổ vận tải gùi đạn lên chốt, pháo địch bất ngờ dội xuống dữ dội. Cả tổ lập tức lao vào hốc đá trú ẩn. Tuy nhiên, chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Hưng bị đất đá vùi lấp một phần cơ thể.

Không ngại nguy hiểm, ông Dũng và đồng đội dùng tay đào đất cứu Hưng giữa tiếng pháo vẫn nổ liên hồi. Khi đưa được Hưng ra ngoài thì bàn tay ai cũng bật máu vì đá sắc.

Ông nghẹn ngào nhớ lại:

“Hưng lúc đó bị thương rất nặng nhưng vẫn cố giữ chặt thùng đạn trên lưng. Cậu ấy nói còn đạn thì anh em phía trước còn chiến đấu được.”

Sau trận pháo kích ấy, đơn vị của ông vẫn tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ tiếp tế cho tuyến đầu. Nhưng nhiều người lính đã mãi mãi nằm lại giữa những triền núi đá lạnh lẽo của Hà Giang.

Những năm tháng ở Vị Xuyên không chỉ có bom đạn mà còn là tình đồng đội sâu nặng. Giữa chiến trường khốc liệt, họ nhường nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Có những lá thư quê nhà được chuyền tay đọc chung trong ánh đèn pin leo lét dưới hầm đá.

Năm 1987, ông Phan Bá Dũng xuất ngũ trở về quê hương với nhiều mảnh đạn còn nằm trong cơ thể. Dẫu cuộc sống đời thường nhiều khó khăn, nhưng ông luôn tự hào vì đã góp phần bảo vệ từng tấc đất biên cương của Tổ quốc.

Giờ đây, mỗi dịp gặp gỡ thanh niên địa phương, ông thường kể lại những ký ức chiến tranh để giáo dục lòng yêu nước cho thế hệ trẻ.

Ông xúc động nói:

“Những người lính Vị Xuyên năm ấy đã sống và chiến đấu bằng cả tuổi xuân. Mong thế hệ hôm nay biết quý trọng hòa bình và luôn gìn giữ non sông mà cha anh đã đánh đổi bằng máu xương.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dưới Mưa Pháo Vị Xuyên | Câu chuyện thời hoa lửa