Bài viết

Dưới tán cây sao già trước sân đội

Trên con đường đất đỏ dẫn vào xã vùng ven, có một cây sao già đã đứng đó hơn nửa thế kỷ. Thân cây nứt nẻ, lớp vỏ xù xì như hằn dấu từng cơn gió bão, nhưng người dân nơi đây luôn gọi nó bằng cái tên rất đỗi thân thương: “Cây sao của anh Tư Nghĩa.” Anh Tư – một người lính trẻ năm xưa, sinh ra trong một gia đình nghèo, rời quê lên đường nhập ngũ khi mới tròn mười tám tuổi. Ngày anh đi, anh đứng dưới tán cây sao này mà hứa với mẹ: “Con đi chiến đấu, khi nào đất nước yên bình, con sẽ về lại đứng đúng

Quảng Trị09/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên con đường đất đỏ dẫn vào xã vùng ven, có một cây sao già đã đứng đó hơn nửa thế kỷ. Thân cây nứt nẻ, lớp vỏ xù xì như hằn dấu từng cơn gió bão, nhưng người dân nơi đây luôn gọi nó bằng cái tên rất đỗi thân thương: “Cây sao của anh Tư Nghĩa.” Anh Tư – một người lính trẻ năm xưa, sinh ra trong một gia đình nghèo, rời quê lên đường nhập ngũ khi mới tròn mười tám tuổi. Ngày anh đi, anh đứng dưới tán cây sao này mà hứa với mẹ: “Con đi chiến đấu, khi nào đất nước yên bình, con sẽ về lại đứng đúng chỗ này.” Mẹ anh khóc, tay run run đặt lên thân cây, như gửi gắm cả nỗi lòng vào đó.

Năm tháng chiến tranh ròng rã trôi qua, đơn vị của anh Tư tham gia nhiều trận đánh ác liệt. Trong một lần cứu đồng đội thoát khỏi vòng vây, anh đã trúng đạn và hy sinh. Khi hay tin, người mẹ không gào khóc – bà chỉ lặng lẽ chống gậy đi đến cây sao trước sân đội, ôm lấy thân cây mà nức nở. Bà nói rằng gốc cây này đã nghe lời hứa cuối cùng của con trai bà, nên cũng sẽ thay bà đứng đợi anh trở về. Từ đó, mỗi buổi chiều bà đều quét lá dưới tán cây, đặt vào đó một nhánh hoa rừng như thắp lên ngọn lửa tưởng nhớ.

Thời gian qua đi, bà mất, chiến tranh kết thúc, cuộc sống quê hương đổi thay từng ngày. Nhưng cây sao vẫn đứng đó — rắn rỏi, sừng sững, như người lính gác không bao giờ rời vị trí. Những đoàn thanh niên tình nguyện khi về xã đều dừng lại ở gốc cây để nghe câu chuyện của anh Tư, để hiểu vì sao bà con nơi đây giữ cây không chặt, dù nó đã già cỗi. Các bạn trẻ bảo rằng, khi đặt tay lên vỏ cây, họ nghe như có nhịp đập ấm áp chạy qua, như hơi thở của một người lính vẫn còn gửi lại.

Năm nay, trong hành trình “Thời hoa lửa”, đoàn phường đã chọn cây sao thành điểm dừng chân đầu tiên. Giữa chiều nắng nhạt, từng bạn trẻ xếp thành vòng tròn quanh gốc cây. Một bạn nam đọc to lời hứa của thế hệ hôm nay: dám sống đẹp, dám cống hiến, dám giữ gìn và xây dựng quê hương bằng tinh thần kiên định của những người đi trước. Dưới tán cây sao, gió thổi qua nghe như tiếng phất cờ năm nào, như lời ai đó đang mỉm cười.

Cây sao vẫn lặng thinh, nhưng bóng của nó vẫn che mát cả một thế hệ mới. Và mỗi khi chiều xuống, người dân lại thấy những chiếc áo xanh đứng lặng dưới gốc cây – như thể anh Tư vẫn đang “trở về” mỗi ngày qua bước chân của lớp trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dưới tán cây sao già trước sân đội | Câu chuyện thời hoa lửa