DƯỚI TÁN RỪNG TRƯỜNG SƠN
Năm 1971, bác Lê Xuân Thơ cùng đơn vị hành quân vào chiến trường Trường Sơn – Quảng Trị, nơi được coi là “tọa độ lửa” ác liệt nhất thời bấy giờ. Trong vai trò Tiểu đội phó trinh sát – bảo vệ hành lang chiến lược, bác trực tiếp tham gia bảo vệ đường vận tải quân sự. Những tháng ngày sống dưới bom đạn và thiếu thốn đã rèn giũa bản lĩnh người lính trẻ. Một kỷ niệm cứu dân giữa mưa bom trở thành dấu ấn không thể quên trong đời bác.
Chiến trường Trường Sơn hiện lên trong lời kể của bác Thơ không chỉ là bom đạn, mà còn là rừng sâu hun hút, mưa rừng dầm dề và những con đường mòn ngập bùn đất. Khi ấy, bác thuộc Trung đoàn bộ binh chủ lực đóng quân tại khu vực phía Tây tỉnh Quảng Trị, đảm nhiệm nhiệm vụ trinh sát, bảo vệ tuyến vận tải chiến lược chi viện cho miền Nam.
Bác kể:
“Ở Trường Sơn, ban ngày mình là cái bóng, ban đêm mới là con người.”
Ngày thì ẩn mình dưới tán rừng rậm rạp, tránh máy bay trinh sát. Đêm đến, đơn vị lại lặng lẽ mở đường, dẫn từng đoàn xe thồ, từng gánh gạo, từng thùng đạn vượt qua bom từ trường và mìn sát thương. Có những đêm, cả tiểu đội phải nằm im hàng giờ liền vì máy bay địch quần thảo ngay trên đầu.
Một lần, trong đợt mưa lũ cuối năm 1972, bác cùng tổ công tác phát hiện một gia đình người Vân Kiều mắc kẹt giữa rừng do bom làm sập lối đi. Trong tiếng bom nổ xa xa, bác quyết định cùng đồng đội đưa người dân vượt suối, băng rừng về khu an toàn.
“Lúc ấy chẳng nghĩ gì nhiều, dân mình thì mình cứu thôi.” – bác nói rất nhẹ, như thể đó là điều hiển nhiên.
Chuyến đi ấy kéo dài suốt hai ngày một đêm, không lương khô, không nước sạch. Khi đưa được người dân về điểm trú ẩn, bác và đồng đội mới thở phào. Sau này, đơn vị biểu dương tinh thần dũng cảm, trách nhiệm của tổ công tác. Với riêng bác, đó là lần đầu tiên bác cảm nhận rõ ràng rằng: người lính không chỉ biết chiến đấu, mà còn là chỗ dựa của nhân dân trong những ngày khốc liệt nhất.
Năm 1973, với thành tích bảo vệ an toàn tuyến vận tải Trường Sơn trong nhiều đợt cao điểm, bác được đề nghị và trao tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba. Khi nhắc lại, bác chỉ cười hiền:
“Huân chương là của tập thể, bác chỉ giữ hộ thôi.”



