Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Dưới Tán Rừng Trường Sơn

Một câu chuyện xúc động về tình đồng đội và sự hy sinh thầm lặng của những người lính trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

An Giang10/04/2026Nguyễn Ngọc Phụng (XÃ HÒN NGHỆ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bác Nguyễn Văn Hòa vào một buổi chiều mưa lất phất. Bác ngồi lặng lẽ bên hiên nhà, đôi mắt xa xăm như đang nhìn về một nơi rất xa—nơi của những ký ức không thể nào quên.

“Ngày đó,” bác bắt đầu, giọng trầm lại, “tôi mới tròn hai mươi tuổi, được phân công lái xe vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Đường thì hiểm trở, bom đạn thì rình rập từng giờ.”

Bác kể, có một đêm tháng Bảy năm 1972, đoàn xe của bác nhận nhiệm vụ chở hàng gấp vào chiến trường miền Nam. Trời tối đen như mực, chỉ có ánh đèn pha le lói bị che bớt để tránh máy bay địch.

“Chúng tôi đi được nửa đường thì bom bắt đầu dội xuống,” bác nhớ lại, bàn tay run nhẹ. “Tiếng nổ xé toạc cả núi rừng.”

Một quả bom rơi trúng chiếc xe phía trước. Người lái xe—anh Trần Quang Minh, bạn thân của bác—bị thương nặng. Không chút do dự, bác Hòa lao xuống giữa làn bom để kéo bạn ra.

“Minh nắm tay tôi, nói nhỏ: ‘Đừng lo cho tao… tiếp tục đi… hàng phải tới.’”

Đó là câu nói cuối cùng của anh.

Bác Hòa nghẹn lại. Một khoảng lặng dài trôi qua.

“Chúng tôi không có thời gian để khóc. Tôi phải lái tiếp chiếc xe còn lại, mang theo cả phần của Minh.”

Sau đêm đó, bác vẫn tiếp tục những chuyến xe xuyên rừng, nhưng trong lòng luôn mang theo ký ức về người đồng đội đã ngã xuống.

“Nhiều năm rồi,” bác nói, ánh mắt dịu lại, “nhưng mỗi khi trời mưa như thế này, tôi lại nhớ đến đêm hôm đó… nhớ Minh… nhớ cả một thời hoa lửa mà chúng tôi đã sống và chiến đấu hết mình.”

Câu chuyện kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại—như tiếng vọng của một thời không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn