Dưới tán rừng Trường Sơn
Rừng Trường Sơn mùa mưa lúc nào cũng ẩm ướt và nặng mùi đất. Những con đường mòn trơn trượt, bám đầy dấu chân người và cả vết bánh xe thô sơ. Trong màn sương dày đặc, đoàn vận tải lặng lẽ tiến về phía trước.
ừng Trường Sơn mùa mưa lúc nào cũng ẩm ướt và nặng mùi đất. Những con đường mòn trơn trượt, bám đầy dấu chân người và cả vết bánh xe thô sơ. Trong màn sương dày đặc, đoàn vận tải lặng lẽ tiến về phía trước.
Hùng đi cuối hàng. Anh là người ít nói nhất đội, nhưng lại luôn là người chắc chắn nhất. Mỗi bước chân của anh đều vững như thể đã đo đạc từ trước.
“Anh Hùng, nghỉ chút đi…” – Lý, cậu lính trẻ phía sau thở hổn hển.
Hùng quay lại, nhìn cậu, rồi khẽ lắc đầu:
“Qua con dốc này đã.”
Không ai cãi. Ở nơi này, lời của Hùng như một mệnh lệnh không cần giải thích.
Đêm xuống nhanh hơn thường lệ. Cả đội dừng lại bên một khoảng đất tương đối khô. Một bếp lửa nhỏ được nhóm lên, ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để mọi người thấy nhau.
Lý lôi từ trong túi ra một mảnh giấy nhàu nát.
“Thư của em gái em,” cậu cười, “nó bảo khi nào hòa bình sẽ bắt em về cưới vợ.”
Cả nhóm bật cười. Tiếng cười nhỏ nhưng ấm.
Hùng không cười. Anh nhìn ngọn lửa, đôi mắt xa xăm. Trong ba lô của anh cũng có một lá thư – nhưng anh chưa từng mở. Anh sợ. Sợ rằng bên trong không còn ai đợi mình nữa.
Đêm đó, máy bay địch bất ngờ quần thảo. Tiếng bom xé rừng. Mặt đất rung chuyển.
“Phân tán!” – Hùng hét lớn.
Mọi người lao vào bóng tối. Một tiếng nổ gần đến mức khiến tai ù đặc. Khi khói bụi tan đi, con đường mòn đã bị xới tung.
Hùng bò dậy, gọi tên từng người. Không ai trả lời.
Anh lần theo dấu chân, theo tiếng rên nhỏ trong bóng tối. Một người, rồi hai người… cuối cùng, anh tìm thấy Lý, nằm bất động bên gốc cây.
“Hùng… em… không sao…” – Lý cố cười, nhưng máu đã thấm đỏ áo.
Hùng siết chặt tay cậu.
“Cậu phải sống. Còn phải về cưới vợ chứ.”
Lý không trả lời nữa.
Sáng hôm sau, con đường lại tiếp tục. Những người còn lại đi trong im lặng. Không ai nhắc đến Lý, nhưng ai cũng nhớ.
Hùng vẫn đi cuối hàng. Lần này, bước chân anh không còn chắc như trước. Nhưng anh vẫn đi.
Bởi vì con đường này, không ai được phép dừng lại.



