Khác

Dưới tán tràm Xẻo Quýt - Nơi ký ức vẫn xanh

Một lần bước vào Xẻo Quýt, tôi không chỉ gặp màu xanh của rừng tràm, mà còn chạm vào ký ức của một thời hoa lửa. Từ những dấu tích chiến tranh và câu chuyện về Tết Mậu Thân 1968, tôi hiểu rằng phía sau sự bình yên hôm nay là những tuổi xuân đã gửi lại nơi này.

Đồng Tháp20/08/2026xã Thường Phước (Xã Thường Phước)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Dưới tán tràm Xẻo Quýt - Nơi ký ức vẫn xanh

Có những nơi ta từng đi qua rồi nhanh chóng quên. Nhưng cũng có những nơi, dù chỉ một lần đặt chân đến, lại khiến ta mang theo một điều gì đó rất khó gọi tên.

Với tôi, Xẻo Quýt là một nơi như thế.

Tôi đã đến Xẻo Quýt vào năm 2024 – một thời điểm mà nơi đây vẫn chưa thực sự trở thành điểm đến quá gần gũi với du khách. Có lẽ cũng chính vì vậy mà Xẻo Quýt trong tôi mang một vẻ trầm mặc rất riêng, vừa hoang sơ, vừa sâu lắng, như thể lịch sử vẫn còn đang thở trong từng tán tràm, từng lối đi đất đỏ.

Trước chuyến đi ấy, tôi từng có một nỗi sợ rất mơ hồ với những nơi mang màu sắc “tâm linh” hay gắn với chiến tranh, căn cứ. Tôi sợ sự tĩnh lặng quá mức, sợ những câu chuyện quá nặng ký ức, sợ cảm giác đứng giữa một nơi từng có quá nhiều mất mát.

Nhưng Xẻo Quýt đã khiến tôi thay đổi.

Ngay từ khi bước vào, tôi đã không chọn đi xuồng như nhiều du khách khác.

Tôi chọn đi bộ.

Một lựa chọn có phần “ngược dòng”, nhưng lại mở ra cho tôi một trải nghiệm hoàn toàn khác: gần gũi hơn, chậm rãi hơn, và cũng chân thật hơn.

Con đường đất dẫn tôi đi sâu vào rừng tràm. Hai bên là những tán cây đan vào nhau, ánh sáng lọt xuống thành từng vệt mỏng. Không gian yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe rất rõ tiếng chim gọi nhau trên cao, tiếng lá khẽ chạm vào nhau trong gió, và đôi khi là những âm thanh rất lạ – như tiếng vọng của quá khứ.

Có lúc, tôi nghe thấy tiếng súng.

Không phải tiếng súng thật của hiện tại, mà là âm thanh được tái hiện từ lịch sử, từ những câu chuyện của một thời chiến tranh. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi vẫn khựng lại. Một cảm giác vừa rợn ngợp, vừa tò mò, vừa kính sợ.

Tôi nhận ra mình đang đứng ở một nơi không chỉ là “điểm du lịch”, mà là một phần ký ức của đất nước.

Càng đi sâu, tôi càng cảm nhận rõ sự hiểm trở của địa hình nơi đây.

Những lối mòn nhỏ, những đoạn đường gồ ghề, những căn cứ ẩn mình dưới tán rừng… tất cả khiến tôi hình dung ra phần nào cuộc sống của ông bà ta năm xưa. Họ đã sống, đã chiến đấu, đã tồn tại trong một không gian mà chỉ cần một chút sơ suất cũng có thể đánh đổi bằng cả sinh mạng.

Tôi đứng trên một điểm cao trong khu di tích.

Từ đó nhìn xuống, Xẻo Quýt hiện ra như một bức tranh vừa xanh mướt, vừa trầm mặc. Rừng tràm trải dài, những con rạch uốn lượn, và đâu đó là những dấu tích của căn cứ xưa.

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy mình rất nhỏ bé.

Không phải nhỏ bé trước thiên nhiên, mà nhỏ bé trước lịch sử.

 

Điều khiến tôi bất ngờ nhất trong chuyến đi không phải là cảnh đẹp, mà là một câu chuyện cụ thể về Chiến dịch Tết Mậu Thân 1968 – một trong những chiến dịch quan trọng gắn liền với vùng căn cứ Đồng Tháp Mười, trong đó có Xẻo Quýt.

Tại đây, tôi được nghe kể rằng Xẻo Quýt từng là nơi che giấu, hội họp và chuẩn bị lực lượng cho các hoạt động trong chiến dịch. Trong điều kiện rừng rậm chằng chịt, lực lượng cách mạng đã tận dụng từng lối mòn, từng con rạch nhỏ để di chuyển bí mật, giữ liên lạc và bảo toàn lực lượng.

Có những căn hầm được đào sâu dưới lòng đất, ngụy trang bằng lá tràm và bùn non. Có những con đường chỉ đủ cho một người đi, nhưng lại là “mạch sống” để chuyển tài liệu, lương thực và thông tin trong thời điểm căng thẳng nhất của chiến dịch.

Nghe đến đó, tôi bỗng hình dung ra một Xẻo Quýt hoàn toàn khác.

Không còn là màu xanh yên bình của hôm nay.

Mà là một không gian căng thẳng, nơi từng bước chân đều phải cẩn trọng, nơi từng tiếng động nhỏ cũng có thể trở thành nguy hiểm, và nơi con người phải sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và hy sinh.

Tôi chợt hiểu rằng, chiến dịch ấy không chỉ diễn ra ở những thành phố lớn, mà còn âm thầm lan tỏa đến những vùng căn cứ như Xẻo Quýt – nơi giữ vai trò hậu phương, nơi nuôi dưỡng và bảo vệ lực lượng cho cả một giai đoạn lịch sử.

Điều khiến tôi xúc động nhất không phải là quy mô của chiến dịch, mà là sự kiên cường của những con người bình thường trong hoàn cảnh phi thường.

Họ không có vũ khí hiện đại.

Không có điều kiện đầy đủ.

Chỉ có rừng tràm, con rạch, và niềm tin vào ngày mai.

Vậy mà họ đã biến nơi tưởng chừng hoang vu này thành một căn cứ vững chắc, góp phần vào những bước ngoặt lớn của lịch sử dân tộc.

Khi rời Xẻo Quýt, tôi mang theo một cảm giác rất khó diễn tả.

Không còn là nỗi sợ ban đầu.

Cũng không chỉ là sự ngưỡng mộ.

Mà là một sự lặng im sâu hơn – như thể có điều gì đó trong tôi vừa được đánh thức.

Tôi nhận ra rằng, những nơi như Xẻo Quýt không chỉ để tham quan.

Chúng để nhắc nhớ.

Nhắc nhớ rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có.

Nhắc nhớ rằng phía sau màu xanh yên bình này là cả một thời tuổi trẻ đã đi qua bom đạn, trong đó có những dấu chân gắn liền với Chiến dịch Tết Mậu Thân 1968.

Là một giáo viên, tôi càng thấm thía hơn ý nghĩa của chuyến đi ấy.

Bởi mỗi ngày đứng lớp, tôi không chỉ dạy kiến thức, mà còn cố gắng truyền cho học sinh sự trân trọng đối với lịch sử. Nhưng có những điều, nếu chỉ nói bằng lời, sẽ rất khó để các em hiểu hết.

Cần có trải nghiệm.

Cần có những chuyến đi.

Cần có những khoảnh khắc như Xẻo Quýt – nơi con người buộc phải chậm lại để lắng nghe quá khứ.

Tôi vẫn nhớ rất rõ cảm giác đứng giữa rừng tràm năm 2024 ấy.

Tiếng chim vẫn vang lên.

Gió vẫn thổi qua những tán lá.

Và Xẻo Quýt vẫn lặng lẽ kể câu chuyện của mình – câu chuyện về một thời không thể nào quên, trong đó có cả dấu ấn của Chiến dịch Tết Mậu Thân 1968.

Từ chuyến đi đó, tôi hiểu rằng:

Có những nơi không chỉ để nhìn, mà để cảm.

Có những ký ức không chỉ để nhớ, mà để biết ơn.

Và có những hành trình, dù ngắn, nhưng đủ để thay đổi cách ta nhìn cả một phần lịch sử.

Xẻo Quýt hôm nay có thể đã trở nên quen thuộc hơn với du khách.

Nhưng trong tôi, nó vẫn giữ nguyên vẻ sâu lắng của năm 2024 – một Xẻo Quýt mà tôi đã đi bộ qua từng lối nhỏ, đã lắng nghe tiếng chim giữa rừng tràm, đã đứng lặng trước những căn cứ cũ và chạm vào một phần ký ức của đất nước.

Và tôi tin rằng, chừng nào những câu chuyện ấy còn được kể lại, thì thời hoa lửa vẫn chưa bao giờ thật sự lùi xa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn