Bài viết

Dưới tán tre già

Dưới tán tre già soi bóng xuống dòng sông hiền hòa, có một miền đất nhỏ lặng lẽ mang trong mình những ký ức không thể phai mờ. Nơi ấy hôm nay yên bình với những mái nhà lợp ngói rêu phong, với tiếng gió vi vu và nhịp sống chậm rãi của làng quê. Thế nhưng, ẩn sâu trong từng tấc đất, từng lối mòn quen thuộc vẫn còn vang vọng dư âm của một thời bom đạn khốc liệt. Đó là thời hoa lửa – quãng thời gian vừa đau thương, vừa rực rỡ bởi lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần quật cường của con người nơi đ

Quảng Trị22/01/2026Nguyễn Nhã Uyên (THCS Quảng Văn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới tán tre già soi bóng xuống dòng sông hiền hòa, có một miền đất nhỏ lặng lẽ mang trong mình những ký ức không thể phai mờ. Nơi ấy hôm nay yên bình với những mái nhà lợp ngói rêu phong, với tiếng gió vi vu và nhịp sống chậm rãi của làng quê. Thế nhưng, ẩn sâu trong từng tấc đất, từng lối mòn quen thuộc vẫn còn vang vọng dư âm của một thời bom đạn khốc liệt. Đó là thời hoa lửa – quãng thời gian vừa đau thương, vừa rực rỡ bởi lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần quật cường của con người nơi đây.

Bà em thường kể rằng, đã có những ngày cả nhà đang ăn dở bát cơm thì tiếng nổ từ xa bất ngờ vọng lại, kéo theo tiếng còi báo động dồn dập vang lên khắp làng. Không kịp suy nghĩ nhiều, bà vội bế những em nhỏ trong nhà, dắt thêm mấy đứa trẻ hàng xóm chạy xuống hầm trú ẩn. Trong căn hầm tối và chật hẹp, mọi người ngồi sát bên nhau, nắm chặt tay nhau như để truyền thêm dũng khí. Có người lặng lẽ khóc thầm, có người thì lẩm nhẩm cầu mong cho bom đạn sớm ngừng rơi. Ngoài kia, tiếng bom gầm rít, đất đá bị hất tung lên không trung, nhưng trong khoảng không gian nhỏ bé ấy, tình thương đã trở thành điểm tựa giúp con người vượt qua nỗi sợ hãi.

Những năm tháng ấy không chỉ có bom đạn mà còn là chuỗi ngày thiếu thốn đến tận cùng. Gạo hiếm, khoai sắn cũng chẳng đủ ăn. Có hôm, cả gia đình chỉ chia nhau một mâm cơm độn khoai, độn sắn, giản dị nhưng ấm áp nghĩa tình. Cuộc sống gian khổ là vậy, song người dân trong làng vẫn luôn yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Nhà nào bị sập vì bom, cả làng cùng chung tay dựng lại. Ai ốm đau, mọi người lại chia nhau từng bát gạo, củ khoai. Giữa chiến tranh khốc liệt, chính tình người đã sưởi ấm lòng người và nuôi dưỡng niềm hy vọng vào ngày mai.

Những người con trai trong làng lần lượt lên đường ra trận. Mẹ tiễn con, vợ tiễn chồng, nước mắt rơi lặng lẽ nhưng ai cũng cố nén lại để mỉm cười. Bà bảo rằng, khi ấy chẳng ai dám khóc to, bởi sợ làm lòng người ở lại thêm nặng trĩu. Những lá thư từ chiến trường gửi về được nâng niu như báu vật. Có thư, cả xóm lại tụ họp đọc chung. Người mỉm cười khi biết người thân vẫn bình an, người lặng đi khi đọc đến những dòng chữ cuối cùng. Có những người ra đi mãi mãi không trở về. Bà từng kể về một anh bộ đội trẻ hứa sau chiến tranh sẽ về dựng cho mẹ một căn nhà mới, nhưng lời hứa ấy đã mãi nằm lại nơi chiến trường xa. Cả làng đã cùng nhau dựng nên một căn nhà nhỏ cho mẹ anh, thay cho lời hẹn còn dang dở.

Thời hoa lửa không chỉ có mất mát và đau thương mà còn có những khoảnh khắc rất đẹp. Đó là vẻ đẹp của tình người và những hy sinh thầm lặng. Những người phụ nữ gánh gạo, tải đạn, âm thầm nuôi giấu cán bộ cách mạng. Những đứa trẻ vừa học chữ, vừa canh chừng máy bay địch. Ai cũng góp một phần nhỏ bé của mình để giữ gìn quê hương, bảo vệ đất nước. Giờ đây, đứng trên mảnh đất ấy, em lắng nghe tiếng gió xào xạc qua hàng tre, ngắm nhìn những thửa lúa chín ươm vàng trải dài trước mắt mà lòng bỗng thấy nghẹn ngào. Những con đường bê tông phẳng lì hôm nay từng là hố bom sâu hoắm. Những ngôi nhà cao đẹp bây giờ từng là đống tro tàn. Tất cả đều được dựng lại từ ý chí kiên cường và niềm tin sắt đá của con người nơi đây.

Em hiểu rằng, sự bình yên hôm nay không tự nhiên mà có. Nó sống trong từng câu chuyện bà kể, trong từng nén nhang thắp lên để tưởng nhớ những người đã hy sinh, và trong lòng mỗi người con của mảnh đất này. Vì thế, em tự nhủ phải sống thật tốt, học tập và rèn luyện chăm chỉ để xứng đáng với những hy sinh lớn lao của thế hệ đi trước.

Bởi nơi em đang sống không chỉ là một miền quê bình thường, mà là một vùng đất đã từng cháy lên trong lửa đạn, để hôm nay nở hoa trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dưới tán tre già | Câu chuyện thời hoa lửa