Dưới Tán Tre Làng Khánh Thiện
Tôi sinh ra và lớn lên ở xã Khánh Thiện, nơi có những rặng tre xanh rì rào quanh năm. Những năm tháng chiến tranh, chính những lũy tre ấy đã che chở cho chúng tôi biết bao lần thoát khỏi bom đạn. Mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ từng hình ảnh như vừa mới xảy ra.
Hồi đó, đơn vị chúng tôi thường đóng quân gần làng để bảo vệ và hỗ trợ bà con. Một lần, địch càn vào bất ngờ lúc sáng sớm. Tiếng giày, tiếng xe và tiếng súng vang lên khiến cả làng náo loạn. Chúng tôi nhanh chóng tản ra, vừa chiến đấu vừa tìm cách đưa dân đi sơ tán. Tôi cùng một vài anh em dẫn một nhóm người già và trẻ nhỏ chạy vào khu tre rậm phía sau làng.
Đạn bắn rát phía sau lưng, lá tre rơi lả tả. Có một cụ già đi không kịp, cứ loạng choạng mãi. Tôi quay lại cõng cụ, vừa chạy vừa cúi thấp người để tránh đạn. Có lúc tưởng chừng không thể thoát, nhưng nhờ lũy tre dày che khuất tầm nhìn, chúng tôi lần được vào một hầm bí mật. Mọi người chui xuống, nín thở chờ đợi. Bên trên, tiếng địch lùng sục, giẫm đạp lên cả mặt đất, có lúc chỉ cách chúng tôi vài bước chân.
Sau nhiều giờ căng thẳng, địch rút đi. Khi mọi người lần lượt bò ra khỏi hầm, ai nấy đều mệt lả nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm sống sót. Cụ già tôi cõng khi nãy nắm chặt tay tôi, không nói gì, chỉ gật đầu mà nước mắt chảy dài. Khoảnh khắc ấy tôi không bao giờ quên—không phải vì chiến công gì lớn lao, mà vì mình đã giữ được sự sống cho người dân quê mình.
Chiến tranh đã lùi xa, lũy tre năm xưa vẫn còn đó, nhưng giờ chỉ còn tiếng gió và tiếng chim. Mỗi lần đi qua, tôi lại dừng lại một chút, chạm tay vào thân tre sần sùi như chạm vào ký ức. Những ngày tháng ấy đã qua, nhưng tình người, lòng dũng cảm và ý chí bảo vệ quê hương thì vẫn còn mãi trong tim tôi.



