ĐUỔI THEO DẤU C4 Ở BẾN SỎI
Sau hành trình dài vào chiến trường miền Nam, ông Nguyễn Văn Tư bước vào những năm tháng trực tiếp chiến đấu trên vùng đất Tây Ninh. Trong số những trận đánh mà chú còn nhớ, trận tập kích đại đội biệt kích ở khu vực Bến Sỏi vào khoảng tháng 8 năm 1969 là một kỷ niệm rất đặc biệt.
Khi ấy, chú Tư chiến đấu trong đội hình Đại đội 13, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 2. Theo lời chú kể, vào khoảng 9 đến 10 giờ sáng, địch đổ một đại đội biệt kích xuống khu vực gò ông Năm Lẹ, sát bờ sông. Đây là lực lượng di chuyển rất khéo, biết lợi dụng địa hình bưng lác, rừng rậm để ẩn náu và tránh sự phát hiện của quân ta.
Trinh sát của ta nhanh chóng bám theo dấu vết. Khi tiếp cận khu vực địch vừa rời đi, các chiến sĩ phát hiện một chi tiết rất đáng chú ý: đất và cỏ tại đó vẫn còn nóng, có chỗ héo tươi. Theo lời chú Tư kể, địch vừa dùng thuốc nổ C4 để nấu nước trước khi rút đi. Dấu vết ấy cho thấy chúng mới rời khỏi vị trí chưa lâu. Từ những vệt cỏ, dấu chân, hơi nóng còn sót lại trên mặt đất, trinh sát tiếp tục lần theo hướng di chuyển của địch.
Cuộc truy tìm kéo dài qua nhiều địa hình phức tạp. Địch luồn lách qua bưng lác, bầu sen, rừng tà beng, hướng về phía Hòa Hội hoặc Cây Ổi. Cỏ mọc cao quá đầu người, địa hình rậm rạp, dấu vết lúc rõ lúc mất. Có lúc tưởng như đã lạc dấu, nhưng các chiến sĩ vẫn kiên trì bám sát, không để địch kịp thoát khỏi khu vực.
Điều khiến chú Tư nhớ rõ là sự ngụy trang tinh vi của lực lượng biệt kích. Chúng không đào công sự sâu, mà chỉ đào nông quá đầu gối, rồi dùng cỏ ne phủ kín bên trên. Nhìn từ xa rất khó phát hiện. Có khi trinh sát đã đến gần mà vẫn chưa nhận ra bên dưới là hầm ẩn nấp của địch. Trong trận này, chú Tư trực tiếp tham gia đội hình Đại đội 13, phối hợp với các đại đội khác dàn hàng ngang để truy quét.
Đến khoảng 4 giờ đến 4 giờ 30 chiều, khi trời bắt đầu sập tối, trận đánh bùng nổ. Hỏa lực cối 82mm của ta bắn dồn dập vào khu vực địch ẩn náu. Bị đánh bất ngờ và không chịu nổi sức ép, lực lượng biệt kích tháo chạy ra phía bờ sông, sau đó gọi trực thăng đến bốc quân rút khỏi khu vực.
Trận đánh không chỉ để lại trong ký ức chú Tư hình ảnh bom đạn và tiếng súng, mà còn là bài học về sự kiên trì, mưu trí của người lính trên chiến trường. Từ một dấu C4 còn nóng, từ những vệt cỏ bị giẫm, từ một lối đi mờ giữa bưng lác, các chiến sĩ đã lần theo địch suốt cả ngày để tổ chức trận tập kích bất ngờ.


