Bài viết

Dưới vòm trời đỏ lửa

Dưới vòm trời đỏ lửa

Hưng Yên07/12/2025Phóng viên3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới vòm trời đỏ lửa” (≈500 chữ)

Những năm tháng chiến tranh, cả vùng quê tôi ngập trong mùi khói súng. Mỗi buổi chiều, bầu trời lại nhuộm đỏ bởi ánh hoàng hôn hòa vào bụi bom, tạo nên gam màu vừa đẹp vừa đau đớn. Người ta gọi đó là thời hoa lửa – thời của tuổi trẻ sẵn sàng bùng cháy vì Tổ quốc.

Tôi khi ấy chỉ là một cô gái mười bảy tuổi, đảm nhiệm công việc tải thương tại trạm quân y dã chiến. Công việc đầy nguy hiểm, nhưng tôi và đồng đội chưa từng một lần chùn bước. Mỗi khi nghe tiếng còi báo động, chúng tôi lập tức lao ra chiến trường, vượt qua những con đường đầy hố bom để đưa thương binh về cứu chữa. Giữa tiếng đạn, tiếng nổ và tiếng gió rít qua rừng tre, tôi vẫn nhớ mãi bóng lưng của anh Trường – chàng chiến sĩ trẻ luôn đi trước, lấy thân mình che chắn cho mọi người.

Anh Trường nhiều hơn tôi hai tuổi, hiền nhưng cứng rắn. Mỗi lần đơn vị được nghỉ ít phút, anh hay đưa cho tôi chiếc kẹo đường đã chảy mềm và bảo: “Em ăn để có sức mà chạy.” Tôi cười, nói anh giữ lại mà ăn, nhưng anh lắc đầu: “Anh quen rồi, dành cho em mới quý.” Những câu nói giản dị ấy, giữa bom rơi và cái chết luôn rình rập, như thành một niềm an ủi lớn lao.

Một ngày mưa nặng hạt, chúng tôi nhận lệnh đưa thương binh từ điểm cao 82 về trạm. Đang chạy thì pháo nổ dữ dội, đất đá tung lên như muốn xé cả bầu trời. Tôi bị trượt chân, nhưng anh Trường kịp kéo tôi vào một hốc đá. Anh nói to: “Chờ pháo ngớt rồi mình chạy tiếp!” Thế nhưng khi trận pháo vừa dừng, một quả đạn lạc bất ngờ rơi gần đó. Anh gạt tôi sang bên, còn mình thì bị mảnh đạn sượt qua ngực.

Tôi ôm anh giữa cơn mưa xối xả, đôi bàn tay run rẩy. Anh vẫn cố nở nụ cười, đôi mắt sáng như muốn nói điều gì đó. “Em ráng… sống thật tốt…” – câu nói ngắt quãng ấy theo tôi suốt đời. Anh ra đi khi còn chưa tròn hai mươi.

Chiến tranh kết thúc, quê hương hồi sinh. Nhưng mỗi lần đứng dưới bầu trời đỏ hoàng hôn, tôi vẫn thấy hình ảnh anh Trường – chàng trai với chiếc kẹo đường trong túi áo, với đôi mắt kiên cường và nụ cười ấm áp giữa lửa đạn.

Thời hoa lửa đã cướp đi tuổi trẻ của nhiều người, nhưng cũng để lại cho chúng tôi những ký ức không bao giờ phai: tình đồng đội, tình yêu, và lòng can đảm rực cháy như ngọn lửa không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn