ĐƯỜNG 9 – CON ĐƯỜNG ĐI QUA NHỮNG NĂM THÁNG KHÓI LỬA
Tác giả: Phan Thị Thanh Thuỷ
Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ, Đường 9 là một trong những tuyến giao thông và địa bàn quân sự có vị trí đặc biệt quan trọng. Con đường chạy từ khu vực Đông Hà qua Khe Sanh, Lao Bảo rồi nối sang phía Lào, đi qua một vùng núi rừng hiểm trở của Quảng Trị. Chính vị trí ấy khiến Đường 9 trở thành một trong những địa bàn diễn ra nhiều cuộc chiến đấu lớn trong những năm chiến tranh. Nhưng nếu chỉ nhìn Đường 9 như một tuyến đường quân sự, chúng ta sẽ khó hiểu hết những gì nơi đây từng trải qua. Bởi phía sau những con số trên bản đồ là những người lính hành quân giữa núi rừng, những đoàn xe vận chuyển, những người làm công tác giao liên, những dân công và người dân địa phương đã sống cùng chiến tranh trong một thời gian dài.
Trong những năm chiến tranh, việc kiểm soát các tuyến đường ở khu vực Đường 9 có ý nghĩa rất lớn đối với cả hai bên. Đây là khu vực nối Quảng Trị với vùng biên giới Việt – Lào, đồng thời nằm gần tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn. Vì vậy, những hoạt động quân sự tại đây diễn ra liên tục và rất quyết liệt. Khe Sanh, một địa danh nằm trên tuyến Đường 9, từng trở thành nơi diễn ra một trong những cuộc đối đầu lớn vào năm 1968. Trong nhiều tuần, khu vực căn cứ Khe Sanh và vùng phụ cận chịu sức ép lớn của chiến tranh. Những trận đánh tại đây thu hút sự chú ý đặc biệt và trở thành một trong những sự kiện quân sự quan trọng của chiến trường Trị – Thiên.
Nhưng Đường 9 không chỉ có Khe Sanh. Năm 1971, khu vực này tiếp tục trở thành chiến trường của Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào. Đây là cuộc hành quân mà quân đội Việt Nam Cộng hòa, với sự hỗ trợ của không quân Mỹ, tiến sang khu vực Nam Lào nhằm đánh phá tuyến vận chuyển chiến lược. Quân và dân ta tổ chức lực lượng đánh trả trên nhiều hướng. Cuộc chiến diễn ra quyết liệt trong điều kiện địa hình rừng núi phức tạp, thời tiết khắc nghiệt và hệ thống giao thông rất khó khăn. Chiến dịch trở thành một dấu mốc quan trọng của chiến trường Trường Sơn và Đường 9.
Điều đáng chú ý là trong những cuộc chiến ấy, ngoài bộ đội trực tiếp chiến đấu còn có rất nhiều lực lượng khác tham gia. Những người vận tải phải đưa hàng hóa qua những cung đường có thể bị đánh phá bất cứ lúc nào. Những người làm giao liên phải ghi nhớ từng đoạn đường, từng lối rừng. Những lực lượng công binh phải mở và sửa đường, bảo đảm cầu cống. Những người dân địa phương cũng chịu tác động trực tiếp của chiến tranh khi làng mạc, ruộng đồng và cuộc sống bị ảnh hưởng bởi bom đạn. Mỗi người có một nhiệm vụ khác nhau, nhưng tất cả đều trở thành một phần của lịch sử Đường 9.
Đến năm 1972, chiến trường Quảng Trị tiếp tục trở nên đặc biệt khốc liệt. Đường 9 và các khu vực xung quanh trở thành những tuyến giao thông quan trọng phục vụ chiến trường. Những trận đánh nối tiếp nhau khiến vùng đất này chịu tổn thất nặng nề. Có những người lính đến đây rồi không trở về. Có những người sống sót nhưng mang theo thương tích. Có những người dân phải rời bỏ quê hương trong chiến tranh và chỉ có thể trở lại khi tiếng súng đã im.
Những năm tháng ấy khiến Đường 9 trở thành một địa danh không thể tách khỏi ký ức về chiến tranh ở Quảng Trị. Ngày nay, khi đi trên những tuyến đường hiện đại qua vùng đất này, rất khó hình dung những cung đường năm xưa từng đầy bom hố và bị đánh phá liên tục. Rừng núi vẫn còn đó, nhưng cuộc sống đã thay đổi. Những con đường từng phục vụ chiến tranh nay phục vụ việc đi lại, giao thương và phát triển kinh tế. Những địa danh từng được nhắc đến trong các bản tin chiến trường nay trở thành những địa điểm để người dân và du khách tìm về lịch sử.
Có những nơi lịch sử được lưu giữ bằng những công trình lớn. Nhưng cũng có những nơi chỉ cần nhắc tên đã gợi lên cả một thời đại. Đường 9 là một nơi như vậy. Cái tên ấy gắn với Khe Sanh, với chiến dịch năm 1971, với những năm tháng khói lửa của Quảng Trị và với hàng nghìn con người từng đi qua vùng đất này.
Điều đáng nhớ nhất khi nhìn lại Đường 9 có lẽ không phải là những trận đánh kéo dài bao lâu hay bên nào đã chiếm được vị trí nào. Điều đáng nhớ hơn là những con người từng sống trong một hoàn cảnh mà mỗi chuyến đi, mỗi chuyến vận tải và mỗi nhiệm vụ đều có thể phải đối mặt với hiểm nguy. Họ đã biến những cung đường hiểm trở thành tuyến vận chuyển, biến những vùng rừng núi thành nơi bám trụ và cố gắng duy trì cuộc sống giữa chiến tranh.
Sau năm 1975, Đường 9 không còn là chiến tuyến. Những vùng đất từng bị bom đạn cày xới dần được khôi phục. Người dân trở lại sản xuất, những con đường được xây dựng và mở rộng. Khe Sanh hôm nay không còn là một cái tên chỉ xuất hiện trong những câu chuyện chiến tranh. Đó là một vùng đất đang sống, đang phát triển và từng bước thay đổi diện mạo.
Nhưng ký ức vẫn còn đó. Những nghĩa trang liệt sĩ, những di tích chiến trường, những hiện vật được lưu giữ và những câu chuyện của nhân chứng giúp thế hệ sau hiểu rằng sự bình yên hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nó được xây dựng trên một quá khứ với rất nhiều mất mát.
Đường 9 – một con đường từng đi qua chiến tranh, nay trở thành con đường đi qua ký ức. Người ta có thể xây những tuyến đường mới, thay đổi diện mạo của những vùng đất cũ, nhưng không thể xóa đi những câu chuyện đã từng diễn ra ở đó.
Và có lẽ, điều đẹp nhất khi nhắc đến Đường 9 hôm nay không phải là nhớ mãi tiếng bom hay những trận đánh. Đó là nhìn vào những con đường bình yên hiện tại và hiểu rằng đã có một thế hệ từng đi qua chính những vùng đất ấy trong gian khổ để rồi trao lại cho thế hệ sau một điều giản dị nhưng quý giá: quyền được sống, được đi trên những con đường quê hương mà không còn phải nghe tiếng bom đạn.



