ĐƯỜNG AN – NGỌN LỬA ĐƯỢC TRAO CHO THẾ HỆ TRẺ
Thẩm Thị Giang
Có lẽ câu chuyện cuối cùng không cần kể về một danh nhân.
Không cần kể về một chiến thắng.
Cũng không cần kể về một tấm bia.
Bởi câu chuyện quan trọng nhất chính là:
Ai sẽ kể tiếp lịch sử Đường An?
Câu trả lời là những người trẻ.
Năm 2026, tuổi trẻ Đường An tham gia nhiều hoạt động: văn nghệ, thể thao, công trình “Thắp sáng đường quê”, các phong trào cộng đồng…
Họ không chỉ nghe về quê hương.
Họ đang trực tiếp tạo nên quê hương.
Một người đứng trên sân khấu.
Một người chơi bóng chuyền.
Một người tham gia công trình thanh niên.
Một người lên đường thực hiện nghĩa vụ.
Một người học tập để sau này trở về.
Tất cả đều đang viết những dòng mới.
Nếu thế hệ trước trao lại cho chúng ta đình làng, di tích, phong tục và ký ức, thì thế hệ hôm nay phải trao lại cho mai sau một Đường An xanh hơn, đẹp hơn, văn minh hơn và đáng sống hơn.
Đó chính là ý nghĩa của “Câu chuyện hoa lửa”.
Hoa là những giá trị đẹp mà quê hương đã vun đắp.
Lửa là trách nhiệm không để những giá trị ấy tắt đi.
Lửa ấy không nhất thiết phải cháy dữ dội.
Đôi khi chỉ là một ngọn đèn trên đường quê.
Một tiếng hát của thanh niên.
Một trận bóng giữa các thôn.
Một túi rác được phân loại đúng.
Một người trẻ khoác áo lính.
Một người con trở về đóng góp cho quê hương.
Những điều nhỏ bé ấy cộng lại sẽ thành một dòng lịch sử.
Và rồi nhiều năm sau, khi một đứa trẻ đứng trên mảnh đất Đường An và hỏi:
“Quê hương mình có gì đáng tự hào?”
Chúng ta có thể trả lời:
“Có những người đi trước đã để lại một vùng đất có ký ức. Và có những người trẻ hôm nay đang tiếp tục viết câu chuyện ấy.”
Ngọn lửa ấy – chưa bao giờ tắt.



