Bài viết

Dương Bá Việt – “xếp bút nghiên lên đường chiến đấu”

Nguyễn Minh Vương

Hải Phòng17/08/2026xã Hợp Tiến (Xã Hợp Tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, ở thôn La Đôi, xã Hợp Tiến, Nam Sách, có một chàng trai 18 tuổi tên Dương Bá Việt đang học lớp 9 Trường cấp 3 Nam Sách.

Khi ấy, Việt học khá tốt. Ông còn nằm trong danh sách dự kiến đại diện huyện Nam Sách đi dự kỳ thi học sinh giỏi toàn miền Bắc.

Một tương lai học hành đang mở ra trước mắt.

Nhưng chiến tranh khiến chàng trai trẻ lựa chọn một con đường khác.

Năm 18 tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ.

Gia đình, thầy cô và bạn bè đều bất ngờ. Nhưng quyết định của Việt không thay đổi. Ông tạm gác việc học để lên đường chiến đấu.

Người lính trẻ ở chiến trường Bình Định

Sau khi nhập ngũ, Dương Bá Việt được biên chế vào Tiểu đoàn đặc công 406, Quân khu 5.

Cuối năm 1972, tại xã Tam Quan Bắc, huyện Hoài Nhơn, Bình Định, ông cùng đồng đội tham gia một trận đánh khốc liệt.

Theo lời kể được Báo Hải Phòng ghi lại, lực lượng của ông chỉ có 5 người nhưng phải chống lại cả một tiểu đoàn địch.

Trong trận chiến ấy, Việt bị thương rất nặng ở đầu và tay.

Vết thương ở khuỷu tay để lại một vết lõm sâu. Sau này, mỗi khi có khách đến nhà, ông thường mặc áo dài tay để che đi vết thương vì không muốn người khác phải giật mình khi nhìn thấy.

Nhưng điều đáng nhớ nhất không phải là vết thương.

Mà là ý chí của người lính trẻ ấy sau khi trở về từ chiến trường.

“Tôi muốn tiếp tục chiến đấu”

Tháng 5/1975, ông được chuyển về Bệnh viện 108 để phẫu thuật.

Có thời điểm, tình trạng của ông nặng đến mức các bác sĩ gần như tuyệt vọng.

Nhưng Việt vẫn sống.

Và ngay cả sau khi bị thương nặng, mỗi lần đi giám định y khoa, ông lại đề nghị bác sĩ giảm mức thương tật để ông có cơ hội trở lại chiến trường hoặc được thi vào đại học.

Điều đó tất nhiên không thể thực hiện vì sức khỏe của ông quá yếu.

Không thể trở lại chiến trường, ông chọn một cách khác để tiếp tục sống có ích.

Trong thời gian an dưỡng tại Đoàn an dưỡng thương binh nặng Quân khu Tả Ngạn, ông tự học và hoàn thành chương trình cấp 3.

Trở về Hợp Tiến

Năm 1975, đất nước thống nhất.

Dương Bá Việt trở về quê Hợp Tiến.

Một người lính mang thương tật nặng trở về sau chiến tranh tưởng như đã phải khép lại rất nhiều ước mơ.

Nhưng ông lại bắt đầu một cuộc đời mới.

Ông trở thành thầy giáo, dạy chương trình vừa học vừa làm và tham gia công tác Đoàn Thanh niên ở địa phương.

Năm 1980, ông được Trung ương Đoàn trao tặng Huy chương “Tuổi trẻ anh hùng bảo vệ Tổ quốc”.

Sau đó, ông tiếp tục tham gia công tác xã hội ở Hợp Tiến.

Có thời điểm địa phương gặp khó khăn, ông được tin tưởng giao giữ chức Bí thư Đảng ủy xã Hợp Tiến. Sau hơn một năm công tác, khi nhiều vấn đề nổi cộm được tháo gỡ, ông xin nghỉ vì sức khỏe không cho phép tiếp tục.

Nhưng nghỉ công tác không có nghĩa là ông dừng lại.

Người thương binh làm kinh tế

Gần nhà có khoảng 5.000 m² đất trũng, trước đây cấy lúa không hiệu quả.

Ông bàn với gia đình nhận đấu thầu đất, đào ao thả cá, tận dụng bờ ao để trồng nhãn.

Mô hình cá – nhãn được duy trì suốt khoảng 20 năm, tạo nguồn thu nhập để ông nuôi hai người con học đại học và ổn định cuộc sống.

Đến năm 2012, ông cùng một số đồng đội thành lập cơ sở sản xuất, tái chế nhựa và phế liệu, tạo việc làm cho gần 30 lao động, trong đó có nhiều người khuyết tật, bộ đội phục viên và con em gia đình chính sách.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn