Dương Bạch Mai - nhà cách mạng, chính khách và nhà ngoại giao Việt Nam
Dương Bạch Mai
Dương Bạch Mai (1904–1964) là một nhà cách mạng, chính khách và nhà ngoại giao Việt Nam, hoạt động nổi bật trong phong trào cách mạng từ thời kỳ thuộc địa Pháp đến những năm đầu của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Ông được biết đến qua vai trò trong phong trào dân chủ ở Nam Kỳ, công tác ngoại giao sau Cách mạng Tháng Tám và nhiều nhiệm kỳ hoạt động tại Quốc hội. (Người Kể Sử)
Sự nghiệp cách mạng
Sinh tại Phước Lễ (Bà Rịa), Dương Bạch Mai học ở Sài Gòn trước khi sang Pháp du học. Trong thời gian ở Pháp, ông tham gia các tổ chức yêu nước của người Việt, gia nhập Đảng Cộng sản Pháp và sau đó học tại Trường Đại học Phương Đông ở Moskva với bí danh Bourov. Trở về Việt Nam đầu thập niên 1930, ông tham gia hoạt động chính trị, viết báo và vận động phong trào dân chủ tại Sài Gòn. (Người Kể Sử)
Hoạt động trong kháng chiến và ngoại giao
Trong những năm cuối thời kỳ thuộc địa, ông nhiều lần bị chính quyền Pháp bắt giam, lưu đày và quản thúc, trong đó có thời gian bị đày ra Côn Đảo. Sau Cách mạng Tháng Tám, ông tham gia chính quyền cách mạng ở Nam Bộ, được bầu làm đại biểu Quốc hội Việt Nam và là thành viên phái đoàn Việt Nam dự các cuộc đàm phán tại Đà Lạt và Fontainebleau năm 1946. Sau đó ông tiếp tục đại diện Chính phủ Việt Nam tại Pháp trước khi bị chính quyền Pháp bắt giữ năm 1947. (Người Kể Sử)
Đóng góp và vai trò
Sau khi được giải thoát và trở về vùng kháng chiến, Dương Bạch Mai tiếp tục công tác tại Trung ương, tham gia hoạt động của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và Quốc hội. Sau năm 1954, ông làm việc tại Hà Nội, giữ các cương vị trong Ủy ban Thường vụ Quốc hội, đồng thời tham gia các tổ chức hữu nghị quốc tế. Ông qua đời đột ngột ngày 4 tháng 4 năm 1964 trong thời gian diễn ra kỳ họp Quốc hội. (Người Kể Sử)
Dấu ấn lịch sử
Dương Bạch Mai được xem là một trong những gương mặt tiêu biểu của lớp trí thức Việt Nam sớm tham gia phong trào cộng sản quốc tế và phong trào giải phóng dân tộc. Cuộc đời ông phản ánh quá trình chuyển từ hoạt động chính trị ở hải ngoại, đấu tranh trong nước, đến ngoại giao và xây dựng bộ máy nhà nước trong những năm đầu của Việt Nam độc lập. Tên ông hiện được đặt cho một số trường học và tuyến đường nhằm ghi nhận những đóng góp đối với lịch sử cách mạng Việt Nam. (Người Kể Sử)


