Bác Hồ và Anh hùng Dương Chí Uyển – Một cuộc gặp không thể nào quên
Tết năm 1968, Anh hùng Dương Chí Uyển – người chiến sĩ phòng không quê Hà Tĩnh – vinh dự được gặp Bác Hồ tại Đại hội Anh hùng chống Mỹ, cứu nước. Bác không chỉ nhớ tên mà còn biết cả trận đánh Rú Nài và vết thương của anh. Cuộc gặp gỡ giản dị nhưng đầy xúc động đã để lại trong anh và các đại biểu một kỷ niệm sâu sắc về tình cảm, sự quan tâm của Bác đối với những người lính đang chiến đấu vì Tổ quốc.

Tết năm 1968, Hà Nội rực rỡ sắc hoa đào, không khí Tết len vào từng con phố. Ngày 27 tháng Chạp, Đại hội Anh hùng chống Mỹ, cứu nước được tổ chức với sự tham dự của nhiều đại biểu ưu tú từ khắp mọi miền đất nước.
Trong số đó có anh Dương Chí Uyển, người chiến sĩ phòng không quê Hà Tĩnh. Anh từng chiến đấu trong trận Rú Nài, bị thương nặng ở vùng hông. Sau khi điều trị, anh trở lại đơn vị và tiếp tục chiến đấu. Lần này, anh vinh dự được ra Hà Nội tham dự Đại hội.
Trong hội trường, anh Uyển cùng Thái Văn A và Trần Thị Lý được ngồi ở hàng ghế phía trước. Tất cả đều mong chờ giây phút được gặp Bác Hồ.
Khi Bác xuất hiện, anh Uyển xúc động nhìn theo. Sau khi tặng hoa cho những người có công, Bác tiến đến chỗ anh, đặt tay lên vai và hỏi:
“Chú là Dương Chí Uyển, chiến đấu ở trận Rú Nài phải không?”
Anh Uyển nghẹn ngào đáp:
“Dạ, thưa Bác, phải ạ!”
Bác lại hỏi:
“Thế vết thương của chú đã khỏi hẳn chưa?”
Anh trả lời rằng vết thương đã lành.
Chỉ vài câu hỏi giản dị nhưng khiến anh vô cùng xúc động. Anh không ngờ Bác nhớ tên mình, biết trận chiến đấu anh từng tham gia và còn quan tâm đến cả vết thương của anh. Đối với người chiến sĩ trẻ, sự quan tâm ấy có lẽ còn quý giá hơn bất kỳ phần thưởng nào.
Nhưng kỷ niệm đáng nhớ nhất của anh Uyển là sáng Mồng Một Tết năm ấy, khi các đại biểu được vào Phủ Chủ tịch dự buổi gặp mặt.
Bác xuất hiện giản dị trong bộ quần áo ka-ki và đôi dép cao su quen thuộc. Bác vui vẻ nói rằng Trung ương còn nghèo, hôm nay có kẹo và thuốc lá để chiêu đãi các cô, các chú; mọi người cứ tự nhiên ăn uống và trò chuyện.
Anh Uyển khi ấy muốn kể với Bác về sự trưởng thành của mình. Từ một người từng không biết chữ, anh đã được học tập, rèn luyện và trở thành người chiến sĩ có thể sử dụng thành thạo những khẩu pháo hiện đại. Nhưng vì quá xúc động, anh vẫn chưa dám đứng lên.
Sau khi chị Trần Thị Lý phát biểu, anh Uyển lấy hết can đảm đứng dậy kể với Bác những điều mình đã chuẩn bị. Anh nói trong niềm xúc động, rưng rưng nước mắt.
Bác lắng nghe rồi nhẹ nhàng nói với các đại biểu:
“Các cô, các chú vừa chúc Bác mạnh khỏe. Nếu các cô, các chú làm việc tốt hơn thì Bác càng khỏe hơn.”
Một câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng tình cảm và niềm tin của Bác dành cho những người đang ngày đêm chiến đấu, cống hiến cho đất nước.
Cuộc gặp giữa Bác Hồ và Anh hùng Dương Chí Uyển không dài, nhưng đã trở thành một kỷ niệm theo anh suốt cuộc đời. Qua câu chuyện ấy, có thể cảm nhận rõ sự gần gũi, tình yêu thương và sự quan tâm sâu sắc của Bác Hồ đối với các chiến sĩ lực lượng vũ trang nhân dân.
Đối với anh Dương Chí Uyển, được Bác nhớ tên, hỏi thăm vết thương và động viên trong những ngày đầu năm mới chính là một phần thưởng tinh thần vô giá – một ký ức mà ông không bao giờ quên.


