“Đường còn giữ”
Nguyễn Viết Ninh – Người lính nói câu cuối cùng về trận địa
Giữa chiến trường Đường 9 – Nam Lào năm 1971, có một người lính trẻ đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Đó là Nguyễn Viết Ninh, chiến sĩ Đại đội 9, Trung đoàn 64, Sư đoàn 320.
Tại Cổng Trời – Tà Xẻng, đơn vị của Ninh được giao nhiệm vụ giữ vững vị trí then chốt.
Trước trận đánh, núi rừng chìm trong sương. Ninh cùng đồng đội âm thầm chuẩn bị công sự và vũ khí.
Anh hiểu rõ nhiệm vụ của mình.
Nếu Cổng Trời bị phá vỡ, tuyến đường chiến lược phía sau sẽ bị đe dọa.
Sáng hôm sau, bom đạn trút xuống.
Xe tăng M41 tiến lên.
Ninh chờ cho chiếc xe lọt vào đúng tầm bắn rồi bất ngờ lao khỏi công sự.
Một phát B41.
Chiếc xe tăng bốc cháy.
Nhưng quân địch tiếp tục tiến công. Một chiếc M113 tìm cách vượt qua khe núi.
Ninh lại mang B40 lao lên.
Anh khai hỏa ở cự ly gần, phá hủy chiếc xe bọc thép.
Ngay sau đó, pháo địch đánh trúng khu vực trận địa.
Ninh bị thương nặng.
Đồng đội chạy đến bên anh.
Trong giây phút cuối cùng, anh không hỏi mình còn sống được bao lâu.
Anh chỉ hỏi về trận địa:
“Xe chưa qua… đường còn giữ…”
Rồi người lính trẻ ra đi.
Cổng Trời vẫn được giữ vững.
Và câu nói cuối cùng của Nguyễn Viết Ninh cũng trở thành lời nhắc về trách nhiệm của người lính: khi Tổ quốc còn cần, nhiệm vụ vẫn là điều được đặt lên trên hết.



