Đường còn thông, đất nước còn hi vọng.
Mùa hè năm ấy, bầu trời đỏ rực bởi khói bom và lửa đạn. Những cánh đồng xanh của miền quê giờ chỉ còn lại hố sâu và đất cháy. Nhưng giữa “thời hoa lửa” khốc liệt ấy, vẫn có những con người sống đẹp như những đóa hoa kiên cường.
Lan là một cô gái thanh niên xung phong vừa tròn mười tám tuổi. Cô có đôi mắt sáng và nụ cười luôn khiến mọi người cảm thấy yên lòng. Công việc của Lan và đồng đội là mở đường, tải đạn và cứu thương giữa mưa bom bão đạn.
Đêm nào cũng vậy, tiếng máy bay gầm rú xé toạc bầu trời. Mỗi lần còi báo động vang lên, mọi người lại lao vào công việc thật nhanh trước khi bom rơi xuống. Dù nguy hiểm, Lan chưa từng lùi bước. Cô thường nói:
“Đường còn thông, đất nước còn hi vọng.”
Một đêm mưa lớn, đoàn xe chở lương thực ra tiền tuyến phải đi qua cây cầu độc đạo. Bất ngờ, bom giặc đánh sập một phần cầu. Nếu không sửa kịp, đoàn xe sẽ mắc lại và chiến sĩ ngoài mặt trận sẽ thiếu tiếp tế.
Không chần chừ, Lan cùng đồng đội lao ra giữa làn bom để gia cố cây cầu. Đất đá tung lên mù mịt, tiếng nổ rung chuyển cả núi rừng. Trong lúc mọi người đang hoảng hốt vì một quả bom chưa nổ nằm ngay mép cầu, Lan đã bình tĩnh bò tới tìm cách cảnh báo để mọi người rút lui an toàn.
Nhờ sự dũng cảm ấy, cây cầu được sửa xong trước bình minh và đoàn xe tiếp tục lăn bánh ra mặt trận.
Sau chiến tranh, người dân nơi đó vẫn nhắc về cô gái năm xưa như một biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam trong thời hoa lửa — nhỏ bé nhưng mạnh mẽ, giản dị mà anh hùng. Và trên cây cầu cũ, những khóm hoa dại vẫn nở mỗi mùa hè, như nhắc mọi người nhớ về những con người đã sống hết mình cho Tổ quốc.



