Bài viết

DƯƠNG CÔNG SỬU – NGƯỜI CHỈ HUY ĐẶC CÔNG MỘT MÌNH RA BÃI TRỐNG THU HÚT HỎA LỰC, BẢO VỆ ĐỒNG ĐỘI

Dương Công Sửu sinh năm 1950, dân tộc Tày, quê xã Bắc Sơn, huyện Bắc Sơn, tỉnh Lạng Sơn; nhập ngũ tháng 7-1967. Từ năm 1968 đến 1973, ông chiến đấu tại chiến trường Nam Bộ, trưởng thành từ chiến sĩ lên cán bộ tiểu đoàn. Trong 31 trận, ông trực tiếp diệt 149 đối phương, trong đó có 30 lính Mỹ, bắt 1 người, phá hủy 4 xe tăng, 12 lô cốt, 12 nhà lính và thu 3 súng. Một trong những dấu ấn đặc biệt nhất là trận Suông – Lộc Ninh năm 1971, khi sau khi đưa thương binh đến nơi an toàn, ông một mình ở lại bãi trống, bắn máy bay để thu hút hỏa lực về phía mình, bảo vệ đơn vị rút quân. Ngày 20-12-1973, Dương Công Sửu được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Lạng Sơn25/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN DẤU ẤN: “CÁC ĐỒNG CHÍ ĐƯA THƯƠNG BINH ĐI – TÔI Ở LẠI!”

Ngày 28 tháng 3 năm 1971, tại Suông, Lộc Ninh.

Ba tiểu đoàn bộ binh đối phương tiến vào trận địa.

Trên bầu trời, máy bay quần thảo.

Pháo binh liên tục bắn phá.

Giữa trận chiến ấy, người cán bộ đặc công Dương Công Sửu vẫn bình tĩnh quan sát, chờ đợi thời cơ.

Khi thời cơ xuất hiện, ông chỉ huy đơn vị xuất kích.

Cuộc phản kích bị đánh bật.

Nhưng thử thách thực sự đối với người chỉ huy ấy lại xuất hiện khi đơn vị rút khỏi trận địa.


TỪ BẮC SƠN ĐẾN CHIẾN TRƯỜNG NAM BỘ

Dương Công Sửu là người con dân tộc Tày, sinh ra trên quê hương Bắc Sơn, Lạng Sơn.

Tháng 7-1967, khi mới khoảng 17 tuổi, ông nhập ngũ.

Từ năm 1968, Dương Công Sửu có mặt tại chiến trường Nam Bộ.

Qua những trận chiến ngày càng ác liệt, người chiến sĩ trẻ từng bước trưởng thành thành cán bộ.

Khi được tuyên dương Anh hùng, ông đã là Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 28 đặc công, Sư đoàn 7, Bộ Chỉ huy Miền.

Điều nổi bật trong quá trình ấy không chỉ là khả năng chiến đấu mà còn là sự bình tĩnh và linh hoạt trước những tình huống bất ngờ.


SUỐI NGÔ – LÙI LẠI KHÔNG PHẢI ĐỂ BỎ CUỘC

Ngày 29-4-1970, đơn vị tiến công đối phương tại Suối Ngô.

Kế hoạch chưa kịp triển khai thì đội hình đã bị phát hiện.

Hỏa lực lập tức bắn dữ dội.

Trong tình thế ấy, nếu tiếp tục lao lên một cách nóng vội, đơn vị có thể chịu tổn thất lớn.

Dương Công Sửu quyết định cho bộ đội lui ra.

Nhưng không phải rút bỏ trận đánh.

Ông nhanh chóng củng cố đội hình, tổ chức lại lực lượng và động viên chiến sĩ giữ vững quyết tâm.

Khi điều kiện cho phép, Dương Công Sửu lại dẫn đầu đơn vị quay trở lại tiến công.

Kết quả, đơn vị diệt 70 đối phương và phá hủy 9 xe bọc thép.

Sự bình tĩnh ấy tiếp tục được thể hiện trong những trận đánh sau.


ĐỐI PHƯƠNG ĐỔI BÃI XE – ÔNG QUYẾT TÌM CHO BẰNG ĐƯỢC

Ngày 18-10-1970, mục tiêu của đơn vị là một đoàn xe.

Trước trận đánh, Dương Công Sửu đã trực tiếp vượt qua nhiều trạm gác và hàng rào thép gai để trinh sát.

Nhưng đối phương sử dụng một thủ đoạn nghi binh:

Đưa những chiếc xe hỏng vào bãi cũ.

Còn xe sử dụng được được chuyển sang một địa điểm khác.

Nếu đánh theo thông tin cũ, trận tập kích có thể thất bại.

Dương Công Sửu lập tức xử trí.

Ông dẫn đơn vị tiếp tục luồn sâu, vượt thêm nhiều hàng rào và trạm gác để tìm bằng được bãi xe mới.

Cuối cùng mục tiêu được phát hiện.

Trận đánh kết thúc với 19 xe bị tiêu diệt.


SUÔNG – TRẬN CHIẾN GIỮA VÒNG VÂY BA TIỂU ĐOÀN

Ngày 28-3-1971, tại Suông, Lộc Ninh, tình thế còn khốc liệt hơn.

Đối phương sử dụng máy bay và pháo binh đánh phá dữ dội, đồng thời tung 3 tiểu đoàn bộ binh tiến công trận địa.

Trước sức ép lớn, Dương Công Sửu vẫn bình tĩnh.

Ông không đưa đơn vị xuất kích một cách vội vàng mà chờ đúng thời cơ.

Rồi mệnh lệnh tiến công được phát ra.

Bộ đội từ trận địa lao lên.

Theo tư liệu, đơn vị đã diệt hàng trăm đối phương và phá hủy 3 xe tăng, khiến lực lượng tiến công bị thiệt hại nặng và không thể tiếp tục tiến lên.

Nhưng sau đó đơn vị nhận lệnh rút.

Và chính lúc này, một tình huống đặc biệt nguy hiểm xảy ra.


10 THƯƠNG BINH VÀ QUYẾT ĐỊNH CỦA NGƯỜI CHỈ HUY

Đơn vị vừa rời trận địa thì máy bay xuất hiện.

Hỏa lực từ trên không bắn chặn đường rút.

Đội hình bị đánh trúng.

10 chiến sĩ bị thương.

Trong chiến đấu, đưa thương binh rời khỏi khu vực nguy hiểm luôn là nhiệm vụ khó khăn. Nếu máy bay tiếp tục tập trung hỏa lực vào đội hình, cả thương binh lẫn những người đang cáng họ đều có thể gặp nguy hiểm.

Dương Công Sửu tổ chức đưa 10 thương binh đến khu vực an toàn.

Nhưng máy bay vẫn còn đó.

Phải có người thu hút hỏa lực sang hướng khác.

Dương Công Sửu quyết định:

Ông ở lại.

Một mình.


MỘT NGƯỜI GIỮA BÃI TRỐNG

Dương Công Sửu rời vị trí che chắn.

Ông tiến ra bãi trống.

Ở đó, gần như không có gì bảo vệ người lính trước hỏa lực từ trên không.

Nhưng đó cũng chính là điều ông cần.

Ông chủ động bắn lên máy bay.

Hỏa lực đối phương bắt đầu hướng về phía người chiến sĩ đang ở giữa khoảng trống.

Dương Công Sửu đã biến mình thành mục tiêu để kéo sự chú ý khỏi đội hình đang đưa thương binh rút lui.

Phía sau ông, đồng đội có thêm thời gian.

Những người bị thương được đưa ra xa.

Đơn vị dần thoát khỏi khu vực nguy hiểm.

Và người chỉ huy đặc công đã hoàn thành điều mình muốn:

Thu hút hỏa lực về phía mình để bảo vệ đồng đội.


TỪ CÂY CẦY ĐẾN LAI KHÊ

Sau trận Suông, Dương Công Sửu tiếp tục chiến đấu.

Tháng 6-1972, mặc dù đối phương canh phòng nghiêm ngặt, ông hai lần dẫn đầu lực lượng tập kích trận địa pháo tại Cây Cầy, Bình Long.

Kết quả theo tư liệu: đơn vị phá hủy 14 xe bọc thép và 4 khẩu pháo.

Đến ngày 11-8-1972, Dương Công Sửu lại chỉ huy đơn vị luồn rừng, vượt qua nhiều tuyến kiểm soát để đánh vào Lai Khê, Bình Long.

Trận tập kích đạt kết quả lớn:

300 đối phương bị tiêu diệt.

5 khẩu pháo bị phá hủy.

Đơn vị làm chủ trận địa.

Đó là một trong những trận đánh nổi bật trong quá trình chiến đấu của ông.


31 TRẬN – 149 ĐỐI PHƯƠNG BỊ TIÊU DIỆT

Trong giai đoạn từ năm 1968 đến 1973, Dương Công Sửu tham gia 31 trận đánh.

Theo bản thành tích, riêng ông trực tiếp:

Diệt 149 đối phương, trong đó có 30 lính Mỹ.

Bắt 1 người.

Phá hủy 4 xe tăng.

Phá hủy 12 lô cốt.

Phá hủy 12 nhà lính.

Thu 3 khẩu súng.

Nhưng những con số chưa thể hiện hết phẩm chất của Dương Công Sửu.

Ở những lúc gian khổ nhất, ông thường đi đầu.

Khi kế hoạch gặp bất ngờ, ông bình tĩnh tổ chức lại.

Khi đồng đội bị thương, ông tìm cách đưa họ ra trước.

Và khi cần một người đối mặt với nguy hiểm để bảo vệ cả đơn vị, ông chọn chính mình.


DẤU ẤN NGƯỜI ANH HÙNG

Dương Công Sửu được tặng:

🏅 1 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng nhì
🏅 2 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng ba
🏅 5 bằng và giấy khen
🏅 Đặc biệt, 15 lần được tặng danh hiệu Dũng sĩ

Ngày 20 tháng 12 năm 1973, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng Dương Công Sửu danh hiệu:

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG

Khi ấy, ông là Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 28 đặc công, Sư đoàn 7, Bộ Chỉ huy Miền.


DẤU ẤN CÒN LẠI

Trong 31 trận đánh của Dương Công Sửu, có thể có những trận quy mô lớn hơn Suông. Có những chiến công được ghi lại bằng những con số lớn hơn.

Nhưng hình ảnh đáng nhớ nhất lại rất giản dị:

10 thương binh cần được đưa về phía sau.

Máy bay đang bắn chặn đường rút.

Một người phải ở lại.

Và Dương Công Sửu đã chọn mình.

Giữa bãi trống, ông chủ động bắn lên máy bay để kéo hỏa lực về phía mình, đổi lấy thời gian và sự an toàn cho đồng đội. Đó không chỉ là lòng dũng cảm của một người lính đặc công, mà còn là trách nhiệm của một người chỉ huy: khi nguy hiểm ập đến, ông nhận phần nguy hiểm nhất về mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn