Tôi ghi đầy đủ những điều phổ biến rồi ngẩng đầu nhìn đồng chí tư lệnh. -Đường 12 hiện nay đã giảm xuống hướng thứ yếu…-Tôi ngừng lại một chút để chọn lời nói. Chừng như nhận ra điều đó, đồng chí Nguyên cười nhẹ nhàng! -Trước thế. Vận tải đường đó tới chiến trường xa hơn trăm cây. Đồng chí cũng biết đấy, nó không kinh tế. Nhưng bây giờ phải cơ động các đơn vị vượt khẩu, ta lại khôi phục vị trí đường 12 thành một trong những hướng chủ yếu! -Phức tạp là bước vào chiến dịch rồi mà thực lực của nó đã bị điều đi quá nửa… -Ta làm chủ, khi ta cần lại tạo điều kiện cho nó được chứ? Tôi lắng nghe những ý kiến của đồng chí Nguyên về yêu cầu cấp thiết khôi phục sự hoạt động của đường 12 đối với nhiệm vụ vận tải và có giá trị lớn về tác chiến trên mặt trận đường 9, lại vừa có tác dụng chia lửa cho đường 20 và hỗ trợ cho việc phát triển trục đường 129 nối với đường 23 ép địch ở hướng tây thọc vào thủ phủ Saravan chi viện lớn cho cách mạng Lào. Binh trạm 12 cần phải tăng lực lượng mọi mặt, không phải bằng cũ mà nhiều hơn. Tổ chức lực lượng lớn vào lúc đang chiến đấu thì khó, nhưng làm được miễn là có gan, biết cách làm đúng… Tôi thấy vấn đề sáng tỏ và nghĩ: “Như vậy trước đây có những ý kiến đòi hỏi hẳn đường 12 là sai. Mà giảm bớt nhiệm vụ của nó cũng vội vàng quá đấy”. Đồng chí Nguyên phân tích mọi lẽ về nhiệm vụ rồi hỏi: -Cậu đồng ý với mình chứ? Có cần đề nghị gì? Thấy tôi không có ý kiến. Đồng chí gật gật nói:-Cứ làm đi nhé. Còn gì nữa bàn sau. Mà cậu phải hợp đồng chặt chẽ với thông tin. Bảo Trọng và Quý đặt đường dây trực tiếp với Bộ tư lệnh. Gọi điện trước cho cậu Thường vật tư chuẩn bị xe tốt. Đường qua Đá Đẽo, Khe Rinh bây giờ xấu lắm. Nhớ mang thuốc dạ dày theo. Sáng mai đi được chứ? -Vâng!-Tôi xúc động với tính chu đáo của ông. -Hai ngày nữa đồng chí đã ở binh trạm 12 báo cáo về đây. -Rõ! Tôi nhìn vào đôi mắt người tư lệnh để bắt lấy tính cách làm việc cứ như nhảy vọt của ông. Đôi mắt đen dài vẫn nhấp nháy như cười, chẳng để lại gì cả mà chỉ xoá đi những nét già trên khuôn mặt hơi dài, nước da tai tái của ông vì trận ốm vừa qua. Ở trong ông cái chất hăng say sôi nổi hoà với phong cách điềm tĩnh, lời nói ráo riết được thoa đi bởi tình người, khơi động người nghe say sưa hành động. Tôi đứng dậy, tuy vẫn còn có điều muốn đề nghị, nhưng lại cảm thấy như vậy cũng được. Rồi mọi việc sẽ tốt đẹp cả…
Đồng chí Nguyên đưa tay tôi nắm lấy. Ông rung mạnh. -Vất vả đấy. Nhưng mình tin các cậu sẽ thắng lớn. Chiều ấy tôi vội bàn giao công việc đang làm dở cho đồng chí khác và chuẩn bị mai đi sớm. Binh trạm 12 ở khu vực Cổng Trời. Sở chỉ huy nằm chân núi Cha Lo. Những chiếc nhà nửa chìm nửa nổi, trần bằng cây lồ ô xếp ba tầng đủ sức đỡ mảnh đạn và bom bi. Sở chỉ huy nằm trên đồi đất bồi pha sỏi, áp vách núi. Dòng suối Cha Lo như quấn lấy doi đất. Nước suối lúc nào cũng đầy ắp, trước kia trong xanh ngọt lịm, bây giờ thì đục ngàu khen khét mùi thuốc bom. Đồng chí cảnh vệ dẫn tôi vào ban chỉ huy binh trạm. Chỉ có anh Cần chính uỷ, anh Trang phó chính uỷ, anh Căn binh trạm phó, còn anh Thành binh trạm trưởng lên Na Tông. Tôi đưa giấy của tư lệnh rồi truyền đạt cặn kẽ chủ trương của Đảng uỷ. Sáng hôm sau tôi đến chỗ Thành ở sát trọng điểm Seng Phan. Đoạn đường hơn hai mươi kilômét từ Mụ Giạ tới Na Tông. Mấy năm trước qua đoạn này như đi trong đường hầm. Cánh rừng xăng lẻ cổ thụ nối tiếp với rừng lim, gội và sến trải dài mênh mông, ôm lấy sườn dãy Giăng Màn. Các hòn Phu Chiêng, Phu Nọi lọt thỏm trong biển cây nguyên sinh đó. Rừng ở đây mùa nào cũng xanh tươi rậm rạp, vì nó không thuần một giống dây leo hướng dương, cây gai, song mây quấn quít nhau, leo chót vót tận ngọn cây cổ thụ, chúng xoè những phiến lá to như những chiếc tai voi để hứng ánh nắng. Chúng tạo thành khu rừng có bốn năm tầng lá làm nóc. Các đại đội xe đi lại nhận hàng ra, trả hàng vào và bộ đội hành quân lên phía trước cứ nườm nượp. Thế mà hôm nay như là vùng đất mới khai hoang, chiếc xe con của chúng tôi bị trống trếnh quá chừng và bỗng thấy ngờm ngợp với màu đỏ lựng, vần bụi đất và tro nóng đến ngột ngạt. | |
Logged
|
|
|
|
Giangtvx Thượng tá  Bài viết: 25560 | 
| Re: Đường cổng trời« Trả lời #2 vào lúc: 03 Tháng Tám, 2016, 06:38:05 am » | Đi hơn một giờ, đến chỗ Thành đang ở trong lèn, chân ngọn núi bị bom đánh trụi, nhưng giờ đã bật nhiều mầm xanh ở những mảng đá đen nhẻm. Trên nóc hang bị bom đào nham nhở, nay bắt đầu phủ rêu. Có lẽ địch bỏ quên cái hóc núi này qua một mùa mưa. Khúc Trường Thành đón tôi ở cửa hang. Nói luôn: -Đề nghị anh nghe và xem tình hình tại thực địa. -Hay đấy. Càng đỡ phải giở bản đồ. Anh chuẩn bị rồi đi. Thành cười giòn tan. Anh có giọng cười đến vui: -Sẵn sàng. Đi ngay được đấy. Tôi có cảm tình tốt với phong cách vào việc rất tự nhiên giản dị của Thành. Tôi bàn với anh tổ chức bốn bộ phận gồm cán bộ chủ chốt các ngành đi hết các cơ sở nắm ngay các khâu: cầu đường, kho tàng, đơn vị vận tải và phòng không đánh địch. Riêng tôi với Thành sẽ đi tới các trọng điểm. Thành nhất trí, họp ngay cán bộ thảo luận các nội dung cần nắm và phân công thực hiện gấp để kịp hội nghị. Hôm sau Thành đưa tôi đến xem xét các khu vực tập kết cho vượt trọng điểm, xem các ngầm vượt nhánh Sê Băng Phai. Anh nói khá kỹ về quy luật nước lên xuống ở đây. Chúng tôi đi xong các phân đội ở đông Seng Phan mất hết buổi sáng. Mấy anh em chúng tôi dừng lại ăn lương khô ở trạm hộ tống ngầm N1. Anh Thành hỏi đồng chí công binh phụ trách về tình hình địch. -Mấy hôm nay thằng Nixon hoạt động ở khúc này ra sao? -Báo cáo thủ trưởng!-Ba hôm nay cứ gà gáy lên thứ hai, thế là thằng phản lực bắt đầu rẹt-Anh đưa mạnh cánh tay kéo một vệt ngang mặt-từ đỉnh Phu Ác nhào tới. Thả bom đánh rầm. Thế là chiếc thứ hai bắt đầu rẹt tiếp. Thả rắc rắc… bom vướng nổ bắt đầu… Thành hỏi cắt ngang:-Bao nhiêu lâu nó lại đánh một trận! Anh công binh xoay hẳn người về phía lèn đá trước mặt: -Cứ bắt đầu 1 giờ hai mươi phút. Không hơn kém. Bắt đầu hai thằng phản lực… Thành phì cười: -Sao cứ bắt đầu mãi! Từ sáng đến giờ nó đánh mấy trận rồi? Anh công binh cũng cười thật dễ dãi: -Dạ bắt đầu trận thứ 6 rồi. Tôi đang ngửa cổ theo dõi sự hoạt động của chiếc OV10 lượn vòng trên khúc đường phía trước, nghe anh công binh nói cũng bật cười, quay lại nhìn anh. Anh có khuôn mặt thanh mảnh rất trẻ, nước da trắng mát, nếu không bị vết sẹo dài kia làm cho vầng trán dăn dúm, thì anh có thể lẫn với đám thiếu niên. Đồng chí lái xe đứng bên cạnh tôi vừa cười vừa nói.
-Trước cậu ấy phụ lái xe húc trực chiến ở trọng điểm đấy, thủ trưởng ạ! -Đã lái được chưa? -Nó đã kéo xe của bọn em bị sa lầy ở Pắc Pha Năng đấy. -Sao lại không ở xe húc nữa? -Mùa mưa vừa rồi cậu ấy bị thương. -Tên đồng chí ấy là gì nhỉ? -Nguyễn Như Khuê. Người Vĩnh Phúc đất tổ Hùng Vương đấy. Trông thế mà tinh thần lắm. Tôi thấy cái tên quen quen đã nghe ai nhắc tới ở đâu rồi. Tôi ngẫm kĩ lại khuôn mặt anh lính trẻ. Cái lúm đồng tiền trên má, đôi môi đỏ chót, nước da trắng của Khuê đang bị binh trạm trưởng truy hỏi tình hình, đỏ lựng. Nếu không có mảnh đất khét nghẹt mùi thuốc súng, ngày bỏng nắng, đêm gió buốt thì ít cô gái có nước da đẹp như thế. Tôi bỗng nhớ ra, phải rồi! Đồng chí trợ lý cục chính trị đã báo cáo về những chiến sĩ quyết thắng. Nguyễn Như Khuê nhập ngũ đúng vào ngày Bác Hồ mất. Năm ấy Khuê mười bảy tuổi già hai tháng. Bố mẹ Khuê đông con, nhưng chỉ mình Khuê là con trai, lại út nên được thương chiều lắm. Khuê đã học hết cấp ba, thế mà ngày tết độc lập anh lên thị xã, bố còn sợ Khuê lạc, vẫn phải đi kèm. Khuê có văn hoá, quân lực xếp vào ngành kỹ thuật. Từ nhỏ Khuê chưa thấy cái tàu húc. Vào bộ đội, được học điều khiển nó anh cũng thích. Về đây, gặp ngay hồi địch đang đánh mạnh, Khuê ngại quá. Sao lúc nào cũng có nó. Khuê tụt vào hầm, cái tiếng phản lực cứ oằng oặc… oằng oặc xé màng tai. Khuê lùi mãi vào tận góc đáy hầm, tiếng thằng hai thân lại o o… ò ò ò… ì ì ì… ò ò ò… rền rĩ, dai dẳng như tiếng hú một cách dễ sợ. Khi được phân công ra mặt đường, mới nghe tiếng kẻng ở đài quan sát, Khuê đã chạy thật nhanh nhảy phắt vào hầm. Được anh em trong tổ, nhất là đồng chí An tiểu đội trưởng, người đồng hương tận tình dìu dắt. An vừa làm vừa nhủ:“-Cứ trông tớ mà làm. Trước tớ cũng cáy lắm. Sau quen đi và cứ nghĩ mình sợ nó thì nó càng hung hăng, lo chạy trốn thì nó bắn càng dễ trúng. Khuê cảm thấy đung đúng, qua thử thách anh dạn dần. | |
Logged
|
|
|
|
Giangtvx Thượng tá  Bài viết: 25560 | 
| Re: Đường cổng trời« Trả lời #3 vào lúc: 03 Tháng Tám, 2016, 07:15:24 am » | Một bận Khuê theo tiểu đội trưởng đi lĩnh thuốc nổ, giữa đường bị địch đánh. Khuê vọt đi, chui luôn vào hầm. Khi hoàn hồn không thấy tiểu đội trưởng đâu cả. Khuê bò ra, thấy An bị gãy chân không đi được nữa. Khuê vội ôm lấy tiểu đội trưởng, ghé vai dùng hết sức cõng An, vừa khóc sụt sịt. An nghe tiếng khóc mở mắt bảo: “Đừng khóc thằng địch nhòm thấy nó cười cho đấy…”. Rồi An bảo Khuê đặt mình xuống hố bom và chạy vào hang đi. Khuê khóc không chịu làm theo lời tiểu đội trưởng. Máy bay địch vẫn bắn rèn rẹt. Khuê cố sức luồn lách vượt qua được, đưa An vào chỗ trú ẩn. Máy bay địch phát hiện, nó lao như bổ thẳng vào mặt, luồng gió từ trên ập xuống tối mắt. Khuê liền xách súng, nhảy vọt ra khỏi chỗ nấp, chạy miết ra những hố bom ngã ba đường. Khuê nhảy xuống, vật ngửa ra thành hố bom, lên đạn, giương súng. Chiếc máy bay đã nhìn thấy cái bóng đổ dài trên nền đường cát trắng xoá, nó sầm sập phóng tới, thả bom rồi nhào xuống. Khuê ù hết tai, tim đập phùm phụp, nhưng giọng nói của An bỗng rành rọt trong đầu “Mình sợ nó, nó càng hung hăng. Chạy trốn thì nó bắn càng dễ trúng…”. Khuê hít hơi nén chặt lồng ngực, nghiến răng, nheo mắt nhằm thẳng nó. Lại mở mắt hồi hộp. Nó lao thẳng xuống kìa! Khuê nghiến chặt răng, không kịp nheo mắt, anh mở trừng trừng, nén thở xiết mạnh ngón tay trỏ. Chiếc phản lực đang chúc xuống, trông gần như thẳng đứng. Bất ngờ một bó lửa dày đặc, nối đuôi nhao ào ạt phùn phụt từ cái hố bom đỏ loét vọt thẳng lên. Thằng giặc lái vội ngoặt mạnh sang bên. Một tiếng nổ khủng khiếp, chói sáng cả một vùng. Chiếc máy bay đã húc đầu vào ngọn núi, cùng lúc những loạt cao xạ của bộ đội phòng không bắn vãi lửa lên trời. Sau trận đó, Khuê như khám phá điều bí ẩn. Đồng chí tiểu đội phó lên thay đồng chí An làm tiểu đội trưởng. Khuê được học lái xe húc, làm lái phụ. Một số lần Khuê đã thay đồng chí lái chính ốm để hộ tống xe qua ngầm. Khuê bị thương trong trận cứu xe hàng trên trọng điểm đầu mùa mưa… Mẩu chuyện tân binh Nguyễn Như Khuê đại thể như vậy, tôi đã ghi trong sổ tay. Bây giờ trước con người thật, việc thật, tôi chăm chú nhìn Khuê đang cuống quýt trả lời binh trạm trưởng. Tôi nảy ra ý nghĩ vui vẻ: “Sẽ dành một buổi nào để nó chuyện với cậu lính trẻ này”. Da mặt của Khuê đã đỏ lựng vì binh trạm trưởng cứ hỏi lắm câu hắc búa quá… - Này! Cậu có ghi tình hình địch hoạt động trên đường không đấy? - Báo cáo! Bắt đầu tôi nhận nhiệm vụ thay đồng chí trạm trưởng hộ tống. Hôm qua tôi bắt đầu có ghi ạ! - Ừ. Nhưng còn số liệu cũ chứ? - Vâng! Tôi bắt đầu xem lại ạ! Thành cười giòn tan. - Này ông bạn trẻ! Thành nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong veo như trẻ thơ của Khuê-“Bắt đầu” từ đầu xem lại sổ đăng ký. Khi tôi quay về phải “bắt đầu” ngay bằng bản báo cáo rõ ràng số lần địch trinh sát, địch đã đánh phá ở đây trong bảy ngày qua. Rõ chưa? Khuê vội giật chân đứng nghiêm. - Rõ! - Thế bây giờ tôi vượt ngầm được không? Có còn bom vướng dưới ngầm không? - Báo cáo hết. Vì địch bắt đầu… Thành giơ tay: - Thế đủ rồi. Còn bao nhiêu phút địch sẽ đánh lại? Khuê nghiêng đầu vào cửa hầm nhìn chiếc đồng hồ để bàn: - Báo cáo bắt đầu ba mươi phút nữa, bắt đầu địch đánh trận thứ 7. Thành gật mạnh. - Được tôi đi đây-Anh quay sang tôi-Ta đi anh! 20 phút kịp đến T3 vào thăm trạm hộ tống và tổ thông tin 2W ở đấy. Đồng chí lái xe đã ngồi sau vành lái, khởi động máy. Chúng tôi dập cửa xe, giơ tay chào đồng chí Khuê. Chiếc xe liền chạy xấn xuống mép nước, đồng chí lái xe nhấn phanh, chiếc xe từ từ bám lấy mặt ngầm trơn trượt vì những cục đá đầu sư. Nước toé ra hai bên như vòi phun xe tưới đường. Lên khỏi ngầm năm chục thước, xe dừng lại trước mấy bảng sơn đen, ký hiệu trắng. Một tấm bảng to cao trội, vẽ mũi tên chỉ đường đi tới trạm hộ tống. Một tấm bảng chỉ vào chỗ cứu thương. Một tấm bảng ghi những ký hiệu bom nổ chậm. Một tấm nữa-chắc mới cắm vội. Một cây le kẹp miếng giấy ghi chữ “bom vướng”. Đồng chí lái xe quặt theo đường có mũi tên. Con đường mới xan để tránh bom, vừa hẹp vừa lổn nhổn những tảng đá to bằng chiếc mũ, bốn bánh xe cứ nhẩy cẫng, đá va vào gầm lục khục. Chúng tôi nắm chắc lấy thành xe mà chốc chốc lại tung người lên khỏi đệm-Tôi cố ghì chặt thành xe nghiêng đầu ra cửa quan sát kỹ thế đất thế núi của đoạn đường qua trọng điểm. | |
Logged
|
|
|
|
Giangtvx Thượng tá  Bài viết: 25560 | 
| Re: Đường cổng trời« Trả lời #4 vào lúc: 03 Tháng Tám, 2016, 07:20:10 am » | Con sông Băng Phai hứng lấy các dòng suối nhỏ rồi đổ vào thung lũng Seng Phan. Con đường 128 công binh mở bắt đầu từ cây số 50 đường 12 theo những bình độ thấp và kín. Khi nó vào thung lũng Seng Phan cũng phải uốn theo sườn núi đá dọc theo dòng sông. Ngồi trên xe nhìn về phía trước con đường như một tấm vải trắng nhờ nhờ, hơi vòng vèo lên xuống chạy miết theo hướng Tây Nam. Bên cạnh nó, con sông là một đường xanh đen lúc nằm bên phải lúc ở bên trái. Những chặng núi đá nhiều chỏm liên tiếp, chúng gần như bằng nhau về độ cao, tạo nên những bức tường đá đồ sộ, xếp thành lớp xa lớp gần ôm hai bên đường và dòng sông. Trước kia cây lớn mọc chen vào kẽ đá thành rừng, thũng lũng Seng Phan quanh năm ẩm ướt. Nhưng bây giờ không còn mỏm núi nào là không có vết bom. Những bức tường đá kề đường trắng bóc, nhiều mỏm bị lửa na pan nung mãi thành vôi. Xe chạy 20 phút. Đồng chí lái xe đột ngột dừng lại nép bên vách đá, tắt máy nghênh tai. Anh vẫn ngửa mặt lên trời nói: - Các thủ trưởng nghe xem! Chúng tôi cũng nghiêng đầu. Trời im phắc. Những tiếng i i o o của OV10 tắt hẳn. Cả những tiếng ràn rạt của phản lực bay xa cũng không còn nữa. Thành giơ tay xem giờ, gật gật đầu. - B52 sắp đến-Anh vỗ vỗ vào cửa xe-chạy nhanh tới T3. Chiếc xe chồm lên giật ngửa chúng tôi về phía sau. Đoạn đường này ít đá cục, chiếc xe lao vùn vụt, cuốn bụi lên tận lưng chừng vách núi. Chúng tôi đến T3 độ bốn năm phút thì cả vùng trời Seng Phan bỗng nổi lên tiếng ù ù như tiếng xay lúa nặng trình trịch, mỗi lúc càng to dần như nén chặt không khí ép xuống ngay đỉnh đầu. Những chú chó con của chốt vừa nãy nhẩy quẩng xuống đường ganh nhau sủa, chồm lên chân mọi người mà đánh hơi, chạy lăng xăng, vẫy đuôi rối rít, bây giờ rúc hết vào hang đá. Mọi âm thanh của rừng núi bỗng lặng đi, biến mất trong cái tiếng rù rù nặng trịch dữ tợn, đe doạ sự huỷ diệt. Đột nhiên mắt chúng tôi nhoà đi. Trước mặt bật lên những lằn chớp giật, núi rùng rùng. Tai bỗng như bị nút chặt, bùng bùng trong nhĩ. Khói, bột đất đá bốc lên từng cuồn tới tấp, ngùn ngụt, đặc sệt. Ánh chớp giần giật đổ dồn, cả trái núi T3 rùng rình. Những cột khói đất đá đen kịt lô nhô vọt lên. Thành vớ lấy máy điện thoại quay nhẹ tênh. Anh đặt xuống nói gì đó. Không nghe, nhưng tôi đoán anh phàn nàn về việc mất liên lạc. Đồng chí trạm trưởng giơ tay ra hiệu và nói như gào vào tai chúng tôi: - Nó sắp đánh đúng vào đây. Tôi gật gật. Thành vẫy đồng chí thông tin vô tuyến bảo lên máy. Nhưng bỗng vô vàn ánh chớp chói lọi vụt loé. Chúng tôi vội thụt sâu xuống. Lần này luồng bão đất, đá, mảnh bom ập vào cửa hang. Đất, khói, thốc sâu xuống tận đáy, oặc vào tận ngoc ngách kẽ hang. Đàn chó rít ăng ẳng, ư ử như bị chịt cổ cắt tiết. Mấy chiếc ca nhôm trên bàn bật xuống sàn đá. Mọi người chộp vội lấy sách vở, luồng gió cứ giật phành phạch, xé tướp tấm bản đồ khu vực đã ghìm chặt vào chiếc bàn gỗ trong hang. Mồm người nào cũng lạo xạo cát. Đợt bom thứ 3 vừa dứt khói bụi chưa tan, trên trời đã vang lên tiếng o o i i đáng ghét. Thành đứng dậy hỏi như quát: - Có ai việc gì không? Đồng chí trạm trưởng chạy vào các ngách hang, kiểm tra một lượt. - Báo cáo thủ trưởng an toàn cả. Thành rút khăn lau mặt dính đầy đất, rồi nói: - Cắt người nối dây ngay đi. Vô tuyến lên máy bắt với các trạm. Cử người đi kiểm tra đường rồi đồng chí đến làm việc. Người trạm trưởng lại tất bật chạy đi. Tôi nhìn theo dáng người to ngang hơi nặng nề của anh công binh, chiếc sơ mi quân phục kiểu chiến sĩ, vải dày cộp đã xờn hết các đường viền, cổ áo bắt đầu bợt tướp. Mông quần bạc phếch, nhấp nhổm theo các bước chân tiến sâu vào các ngách hang. - Dân Châu Quỳ cùng huyện anh đấy-Thành cười nói với tôi-Dáng người hơi cổ nhưng khá lắm anh ạ! Cậu ta tên là Nguynh-Thành cười giòn tan Hoàng Văn Nguynh, cái tên mới khó gọi! Tôi cứ gọi là Nghinh. Tôi nhìn Thành gật gật. Tuy chưa rõ. Nguynh khá thế nào, nhưng qua trận bom B52 đã cho tôi ấn tượng tốt về người cán bộ trạm hộ tống này. Bom nổ rầm rầm, Nguynh vẫn điềm tĩnh dọn giường gấp chiếu phủ lên mấy chiếc ba lô, bê phích nước nhẹ nhàng giấu vào tận kẽ đá, nâng vội chiếc ảnh Bác Hồ cất vào ngăn bàn… Cậu ta làm rất nhanh nhưng không vội. Thành vui vẻ kể về Nguynh. - Mùa mưa vừa rồi, trạm này đáng nhẽ chỉ để ba người nhưng vì phải vận chuyển gạo cấp cứu cho bạn và mặt trận B, nên phải tăng lên tám người hộ tống. Ở đâu không rõ, chứ ở đây thời gian đầu và cuối mùa mưa phải chống trơn lầy ác liệt lắm. Tụi tôi lo sốt vó thực hiện chỉ tiêu của đoàn. Quên tiệt mất việc bổ sung gạo thực phẩm cho tổ này. Khi lũ ập đến, tổ chốt giữa trọng điểm coi như là bị cô lập trong biển nước. Sóng cồn lên như thác. Dây dợ thông tin mùa mưa thì anh biết đấy. Với lại cái dịp binh trạm 12 cơ động vào binh trạm 34 đã đưa đi quá nửa khí tài vật tư thông tin rồi. Hướng cửa khẩu này tụt xuống hàng thứ yếu-Thành cười-Vô tuyến hết cả ắc quy mới chết tắc chứ. Tụi tôi chẳng liên lạc được đều đặn với các trạm hộ tống… | |
« Sửa lần cuối: 04 Tháng Tám, 2016, 10:15:41 pm gửi bởi Giangtvx » | Logged
|
|
|
|
Giangtvx Thượng tá  Bài viết: 25560 | 
| Re: Đường cổng trời« Trả lời #5 vào lúc: 07 Tháng Tám, 2016, 11:33:53 pm » | Một bận Khuê theo tiểu đội trưởng đi lĩnh thuốc nổ, giữa đường bị địch đánh. Khuê vọt đi, chui luôn vào hầm. Khi hoàn hồn không thấy tiểu đội trưởng đâu cả. Khuê bò ra, thấy An bị gãy chân không đi được nữa. Khuê vội ôm lấy tiểu đội trưởng, ghé vai dùng hết sức cõng An, vừa khóc sụt sịt. An nghe tiếng khóc mở mắt bảo: “Đừng khóc thằng địch nhòm thấy nó cười cho đấy…”. Rồi An bảo Khuê đặt mình xuống hố bom và chạy vào hang đi. Khuê khóc không chịu làm theo lời tiểu đội trưởng. Máy bay địch vẫn bắn rèn rẹt. Khuê cố sức luồn lách vượt qua được, đưa An vào chỗ trú ẩn. Máy bay địch phát hiện, nó lao như bổ thẳng vào mặt, luồng gió từ trên ập xuống tối mắt. Khuê liền xách súng, nhảy vọt ra khỏi chỗ nấp, chạy miết ra những hố bom ngã ba đường. Khuê nhảy xuống, vật ngửa ra thành hố bom, lên đạn, giương súng. Chiếc máy bay đã nhìn thấy cái bóng đổ dài trên nền đường cát trắng xoá, nó sầm sập phóng tới, thả bom rồi nhào xuống. Khuê ù hết tai, tim đập phùm phụp, nhưng giọng nói của An bỗng rành rọt trong đầu “Mình sợ nó, nó càng hung hăng. Chạy trốn thì nó bắn càng dễ trúng…”. Khuê hít hơi nén chặt lồng ngực, nghiến răng, nheo mắt nhằm thẳng nó. Lại mở mắt hồi hộp. Nó lao thẳng xuống kìa! Khuê nghiến chặt răng, không kịp nheo mắt, anh mở trừng trừng, nén thở xiết mạnh ngón tay trỏ. Chiếc phản lực đang chúc xuống, trông gần như thẳng đứng. Bất ngờ một bó lửa dày đặc, nối đuôi nhao ào ạt phùn phụt từ cái hố bom đỏ loét vọt thẳng lên. Thằng giặc lái vội ngoặt mạnh sang bên. Một tiếng nổ khủng khiếp, chói sáng cả một vùng. Chiếc máy bay đã húc đầu vào ngọn núi, cùng lúc những loạt cao xạ của bộ đội phòng không bắn vãi lửa lên trời. Sau trận đó, Khuê như khám phá điều bí ẩn. Đồng chí tiểu đội phó lên thay đồng chí An làm tiểu đội trưởng. Khuê được học lái xe húc, làm lái phụ. Một số lần Khuê đã thay đồng chí lái chính ốm để hộ tống xe qua ngầm. Khuê bị thương trong trận cứu xe hàng trên trọng điểm đầu mùa mưa… Mẩu chuyện tân binh Nguyễn Như Khuê đại thể như vậy, tôi đã ghi trong sổ tay. Bây giờ trước con người thật, việc thật, tôi chăm chú nhìn Khuê đang cuống quýt trả lời binh trạm trưởng. Tôi nảy ra ý nghĩ vui vẻ: “Sẽ dành một buổi nào để nó chuyện với cậu lính trẻ này”. Da mặt của Khuê đã đỏ lựng vì binh trạm trưởng cứ hỏi lắm câu hắc búa quá… - Này! Cậu có ghi tình hình địch hoạt động trên đường không đấy? - Báo cáo! Bắt đầu tôi nhận nhiệm vụ thay đồng chí trạm trưởng hộ tống. Hôm qua tôi bắt đầu có ghi ạ! - Ừ. Nhưng còn số liệu cũ chứ? - Vâng! Tôi bắt đầu xem lại ạ! Thành cười giòn tan. - Này ông bạn trẻ! Thành nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong veo như trẻ thơ của Khuê-“Bắt đầu” từ đầu xem lại sổ đăng ký. Khi tôi quay về phải “bắt đầu” ngay bằng bản báo cáo rõ ràng số lần địch trinh sát, địch đã đánh phá ở đây trong bảy ngày qua. Rõ chưa? Khuê vội giật chân đứng nghiêm. - Rõ! - Thế bây giờ tôi vượt ngầm được không? Có còn bom vướng dưới ngầm không? - Báo cáo hết. Vì địch bắt đầu… Thành giơ tay: - Thế đủ rồi. Còn bao nhiêu phút địch sẽ đánh lại? Khuê nghiêng đầu vào cửa hầm nhìn chiếc đồng hồ để bàn: - Báo cáo bắt đầu ba mươi phút nữa, bắt đầu địch đánh trận thứ 7. Thành gật mạnh. - Được tôi đi đây-Anh quay sang tôi-Ta đi anh! 20 phút kịp đến T3 vào thăm trạm hộ tống và tổ thông tin 2W ở đấy. Đồng chí lái xe đã ngồi sau vành lái, khởi động máy. Chúng tôi dập cửa xe, giơ tay chào đồng chí Khuê. Chiếc xe liền chạy xấn xuống mép nước, đồng chí lái xe nhấn phanh, chiếc xe từ từ bám lấy mặt ngầm trơn trượt vì những cục đá đầu sư. Nước toé ra hai bên như vòi phun xe tưới đường. Lên khỏi ngầm năm chục thước, xe dừng lại trước mấy bảng sơn đen, ký hiệu trắng. Một tấm bảng to cao trội, vẽ mũi tên chỉ đường đi tới trạm hộ tống. Một tấm bảng chỉ vào chỗ cứu thương. Một tấm bảng ghi những ký hiệu bom nổ chậm. Một tấm nữa-chắc mới cắm vội. Một cây le kẹp miếng giấy ghi chữ “bom vướng”. Đồng chí lái xe quặt theo đường có mũi tên. Con đường mới san để tránh bom, vừa hẹp vừa lổn nhổn những tảng đá to bằng chiếc mũ, bốn bánh xe cứ nhẩy cẫng, đá va vào gầm lục khục. Chúng tôi nắm chắc lấy thành xe mà chốc chốc lại tung người lên khỏi đệm. Tôi cố ghì chặt thành xe nghiêng đầu ra cửa quan sát kỹ thế đất thế núi của đoạn đường qua trọng điểm. |
|
|