Dương dây bí mật
Tôi là thợ điện, nhưng thời chiến tôi học cách nối dây trong bóng tối. Địch phá trạm liên lạc suốt, mà mất liên lạc là nguy hiểm như mất mắt. Thế là chúng tôi kéo một đường dây bí mật đi dưới mương, băng qua bụi tre, vòng sau nghĩa trang.
Đêm nào tôi cũng ra kiểm tra. Tôi chạm tay vào dây, nghe lạnh, nhưng lòng lại nóng. Có lần dây đứt do mảnh bom. Tôi nằm sát đất, dùng kìm nối lại, mồ hôi chảy vào mắt cay xè. Chỉ cần bật lửa là lộ, nên tôi làm hoàn toàn bằng cảm giác.
Đúng lúc tôi nối xong, đầu dây bên kia có tín hiệu. “Tách… tách…” tiếng điện như tiếng tim đập. Tôi thở phào. Chưa kịp đứng lên thì pháo sáng quét qua. Tôi lăn xuống mương, nín thở.
Sáng hôm sau, đơn vị nhận được lệnh kịp thời và rút an toàn. Anh chỉ huy bắt tay tôi: “Một sợi dây mà cứu được cả đại đội.”
Giờ trong nhà tôi có ổ điện mới, đèn sáng cả đêm. Nhưng mỗi khi nghe tiếng “tách” công tắc, tôi nhớ cái đường dây bí mật dưới mương năm ấy – nơi tôi nối lại không chỉ điện, mà nối lại niềm tin của biết bao người.



