ĐƯỜNG DÂY BIẾN MẤT GIỮA RỪNG SÂU
Một lần đi kiểm tra tuyến liên lạc trong rừng sâu Trường Sơn, bác Hạnh phát hiện đường dây bị mất tín hiệu hoàn toàn. Nhiệm vụ khẩn cấp buộc bác phải lần theo tuyến dây trong điều kiện rừng tối và địa hình bị xáo trộn sau mưa lớn.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Lê Thị Hạnh đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng làm giao liên, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Hạnh, những tuyến đường dây trong rừng sâu chính là ký ức không thể nào quên.
Nhiều người thường nghĩ rằng công việc giao liên chỉ là giữ thông tin luôn thông suốt.
Nhưng với bác, có những lúc đường dây không còn tín hiệu, không còn dấu vết, chỉ còn lại rừng sâu và bóng tối.
Hôm ấy, sau một trận mưa lớn kéo dài, đơn vị phát hiện tín hiệu liên lạc bị gián đoạn.
Đường dây vốn chạy xuyên qua rừng Trường Sơn đã hoàn toàn im lặng.
Không còn tín hiệu trả về.
Không còn âm thanh quen thuộc từ trạm phía trước.
Bác Hạnh được giao nhiệm vụ đi kiểm tra toàn tuyến.
Không chần chừ.
Không có thời gian chuẩn bị lâu.
Bác lập tức rời trạm trong điều kiện thời tiết vẫn còn nặng nề.
Rừng sau mưa trở nên lạ lẫm hơn thường ngày.
Những lối mòn cũ gần như bị xóa sạch.
Bùn đất phủ kín mặt đường.
Cây đổ chắn ngang lối đi.
Dây rừng quấn chằng chịt, khiến việc di chuyển càng thêm khó khăn.
Bác đi chậm, vừa đi vừa quan sát.
Nhưng càng đi sâu, dấu hiệu của đường dây càng mờ dần.
Có đoạn hoàn toàn biến mất dưới lớp đất đá.
Có đoạn bị kéo đứt và vùi sâu trong bùn.
Một cảm giác căng thẳng bao trùm.
Không phải sợ hãi.
Mà là áp lực của trách nhiệm.
Bởi phía sau đường dây này là cả một hệ thống thông tin không được phép gián đoạn.
Bác Hạnh dừng lại rất lâu giữa rừng.
Quan sát xung quanh.
Lắng nghe.
Nhưng chỉ có tiếng rừng và tiếng nước nhỏ giọt sau mưa.
Cuối cùng, bác phát hiện một đoạn dây bị kéo căng và đứt hẳn.
Hai đầu dây nằm cách nhau giữa lớp lá mục.
Bác quỳ xuống, nhẹ nhàng gạt bùn đất.
Từng thao tác nối lại được thực hiện cẩn thận.
Một lúc sau, bác thử tín hiệu.
Không có phản hồi.
Bác im lặng.
Kiểm tra lại.
Rồi thử lần thứ hai.
Tín hiệu yếu ớt nhưng đã trở lại.
Rừng Trường Sơn lại trở về sự im lặng vốn có.
Nhưng đường dây đã được khôi phục.
Nhiều năm sau, bác Hạnh chỉ nói:
“Có những con đường không nhìn thấy bằng mắt, nhưng lại giữ cả sự sống của một đơn vị.”
Và ký ức về những lần đường dây biến mất giữa rừng sâu vẫn luôn là một phần không thể quên trong cuộc đời người giao liên Lê Thị Hạnh.


