Bài viết

“Đường dây cuối cùng không bao giờ cắt”

Một chiến sĩ thông tin từng làm nhiệm vụ giữ liên lạc giữa các đơn vị trong chiến tranh, sau hòa bình sống lặng lẽ ở quê nhà.

Hà Tĩnh21/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm chiến tranh, Trần Văn Sơn làm nhiệm vụ thông tin liên lạc. Công việc của anh không trực tiếp cầm súng, nhưng lại giữ cho mọi mệnh lệnh, tin tức, và sự sống còn của đơn vị được nối liền với nhau.

Dây điện thoại dã chiến là thứ anh quen thuộc nhất. Nó chạy xuyên rừng, vượt đồi, có khi bị đứt hàng chục lần trong một đêm vì bom phá.

Mỗi lần như vậy, anh lại vác theo cuộn dây, lặng lẽ đi tìm điểm đứt để nối lại.

Có một đêm rất dài, khi cả đơn vị đang chờ mệnh lệnh quan trọng, đường dây bị cắt hoàn toàn. Trời tối, mưa lớn, không ai biết tín hiệu có thể được nối lại kịp hay không.

Sơn nhận nhiệm vụ đi tìm điểm đứt.

Trước khi đi, người chỉ huy nói:
“Quan trọng nhất là giữ cho đường dây sống.”

Anh chỉ gật đầu.

Trong rừng tối, anh đi một mình, lần theo từng đoạn dây bị kéo căng, bị vùi dưới đất, bị cây đè lên. Có lúc phải bò, có lúc phải bám vào rễ cây để không trượt xuống dốc.

Cuối cùng, khi tìm được điểm đứt, anh không lập tức nối lại.

Anh ngồi xuống, thở rất lâu.

Không phải vì mệt, mà vì hiểu rằng phía bên kia đang chờ.

Anh nối dây.

Rồi tín hiệu trở lại.

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, anh trở về quê, làm nghề sửa điện dân dụng.

Người ta vẫn hay nhờ anh sửa dây điện, dây mạng, bóng đèn.

Có người đùa:
“Ông sửa dây giỏi thế, chắc ngày xưa làm thợ điện?”

Anh cười:
“Ừ… cũng giống vậy.”

Nhưng trong nhà anh, vẫn còn giữ một đoạn dây thông tin cũ đã hỏng. Không ai dùng nữa, nhưng anh không bỏ đi.

Có người hỏi vì sao.

Anh chỉ nói:
“Vì có những đường dây… không còn truyền tín hiệu, nhưng vẫn nối được ký ức.”

Ý nghĩa câu chuyện

Câu chuyện thứ 45 nói về những kết nối vô hình trong chiến tranh — không chỉ là thông tin, mà là sự sống, niềm tin và trách nhiệm. Khi chiến tranh kết thúc, những “đường dây” ấy không biến mất, mà chuyển thành ký ức trong lòng con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn