Đường dây không được im tiếng
Đường dây không được im tiếng
Trong chiến tranh, các cháu thường nghe kể về những người trực tiếp chiến đấu, nhưng phía sau họ còn có rất nhiều người làm nhiệm vụ thầm lặng. Ông là một chiến sĩ thông tin, công việc của ông là giữ cho đường dây liên lạc luôn thông suốt.
Năm 1979, ông làm nhiệm vụ tại một khu vực gần đèo Khau Chỉa, tỉnh Cao Bằng. Đường núi quanh co, cây cối rậm rạp, thời tiết lại rét buốt. Để truyền được mệnh lệnh từ sở chỉ huy đến các đơn vị, chúng ông phải kéo những đường dây qua nhiều sườn đồi.
Chiếc máy liên lạc ngày ấy khá nặng, không nhỏ gọn như điện thoại bây giờ. Người chiến sĩ thông tin vừa phải mang máy, vừa mang dây và nhiều vật dụng khác. Có khi đang ăn dở nắm cơm, nghe báo đường dây mất tín hiệu là phải đứng dậy đi ngay.
Một buổi sáng, người trực máy gọi lớn:
– Đường dây phía trước bị mất liên lạc!
Tiểu đội trưởng nhìn sang ông:
– Tâm, cậu cùng Tuấn đi kiểm tra!
Hai anh em khoác túi dụng cụ rồi lên đường. Sương mù dày đặc, đất trơn khiến mỗi bước đi đều khó khăn. Hai người lần theo đường dây, có đoạn phải cúi sát xuống mới nhìn thấy.
Tuấn vừa đi vừa hỏi:
– Nếu không tìm được chỗ hỏng thì sao?
Ông trả lời:
– Phải tìm cho được. Phía trước đang chờ tin của mình.
Hai người đi gần một giờ mới phát hiện một đoạn dây bị đứt. Tuấn giữ hai đầu dây, ông cẩn thận nối lại. Nhưng khi thử máy, tín hiệu vẫn chưa thông.
Ông nói:
– Chắc còn một điểm khác nữa. Đi tiếp thôi!
Cả hai lại lần theo đường dây. Bụng đói, chân mỏi, áo quần lấm bùn, nhưng không ai nghĩ đến chuyện quay về. Đến gần trưa, họ tìm thấy điểm hỏng thứ hai.
Khi đường dây được nối lại, từ chiếc máy nhỏ vang lên tiếng gọi:
– A lô! A lô! Nghe rõ trả lời!
Tuấn mừng quá, quay sang ôm lấy vai ông:
– Thông rồi! Cuối cùng cũng thông rồi!
Tiếng nói trong máy khi ấy đối với chúng ông thân thuộc và quý giá vô cùng. Nó có nghĩa rằng các đơn vị lại có thể nhận tin, báo cáo tình hình và phối hợp giúp đỡ nhau.
Trên đường trở về, Tuấn mở túi lấy ra một nắm cơm đã nguội, bẻ làm đôi:
– Phần của cậu đây. Cơm nguội nhưng hôm nay chắc ngon lắm!
Hai người ngồi bên một tảng đá, chia nhau nắm cơm với chút muối. Dưới chân núi, mây trắng trôi qua những mái nhà nhỏ. Không ai nói nhiều, nhưng trong lòng đều thấy nhẹ nhõm vì đã hoàn thành nhiệm vụ.
Các cháu ạ, người chiến sĩ thông tin thường không được nhiều người biết đến. Công việc của họ giống như những sợi dây nhỏ nối các đơn vị thành một tập thể vững chắc. Chỉ cần một đoạn dây im tiếng, biết bao người sẽ lo lắng.
Câu chuyện ấy dạy ông hiểu rằng trong cuộc sống, mỗi người đều có một vị trí. Không có công việc nào là nhỏ bé nếu nó có ích cho tập thể. Trong lớp học cũng vậy, người học giỏi có vai trò của người học giỏi; người biết chăm sóc cây, sắp xếp bàn ghế hay giúp đỡ bạn bè cũng đều đáng quý.
Điều quan trọng là khi được giao việc, các cháu phải làm bằng trách nhiệm và cố gắng đến cùng.



