ĐƯỜNG DÂY MÁU TRÊN ĐỈNH ĐÈO PHA ĐIN
ĐƯỜNG DÂY MÁU TRÊN ĐỈNH ĐÈO PHA ĐIN
Nhân chứng kể lại: Bác Lò Văn Ún (Cựu chiến binh dân công hỏa tuyến, Sơn La)
"Những năm chiến tranh phá hoại, đỉnh đèo Pha Din quanh năm mây phủ trở thành túi bom hứng chịu hàng loạt trận oanh tạc bằng bom nổ chậm, bom bướm của máy bay Mỹ hòng chặt đứt tuyến tiếp tế vũ khí từ Tây Bắc sang các chiến trường. Đội dân công hỏa tuyến chúng tôi, gồm những chàng trai cô gái Thái, Mông, Mường, bám trụ bờ đá đèo đêm đêm dắt ngựa thồ, gùi hàng vượt qua làn khói bom.
Tối đó năm 1967, trời mưa phùn, đường đèo trơn trượt như bôi mỡ. Đơn vị tôi thồ hàng tấn thuốc nổ và đạn cối bám theo mép vực sâu. Bất ngờ, tiếng rít xé gió của máy bay phản lực dội tới. Pháo sáng rực bầu trời, rồi một loạt bom bi nổ dồn dập ngay sát đội hình thồ hàng.
Chú ngựa thồ của tôi bị trúng mảnh bom, đổ sụp xuống bên vệ đường, hai chiếc gùi đựng đạn văng ra mép vực. Không ngần ngại, đồng chí liên lạc tên tòng – một người bạn cùng bản người Thái – lao ra trong đêm tối, dùng đôi vai trần gánh lấy hai hòm đạn nặng hơn bốn mươi ký để tiếp tục tiến lên. Tòng hét lớn giữa tiếng bom: 'Ún ơi, không được bỏ đạn, bộ đội dưới xuôi đang chờ!'.
Chúng tôi cắn răng bước đi, chân đạp lên đất đá khét lẹt mùi lưu huỳnh. Tòng đã hy sinh khi dẫm phải một quả bom bướm nổ chậm gài trong bụi cây ngay đỉnh đèo. Cậu ngã xuống để lại vết máu đỏ thẫm trên mặt đá Pha Din sương mù. Ý chí kiên cường của những người con núi rừng năm ấy đã giữ vững huyết mạch giao thông, đưa những hòm đạn thời hoa lửa đến tận tay người lính chiến."



