Đường dây qua cánh rừng mưa
từng là chiến sĩ thông tin làm nhiệm vụ bảo đảm liên lạc cho đơn vị trong những năm chiến tranh. Câu chuyện nói về trách nhiệm và sự bình tĩnh giữa những ngày gian khó.
Năm 1972, mưa rừng kéo dài nhiều ngày. Đơn vị thông tin nơi ông Nguyễn Đức Cảnh công tác có nhiệm vụ giữ liên lạc giữa các điểm đóng quân. Một đêm gần sáng, tín hiệu liên lạc đột ngột mất. Người chỉ huy nhìn bản đồ rồi nói: — “Có thể đường dây gặp sự cố ở đoạn rừng phía Tây.” Ông Cảnh cùng một đồng đội mang theo dụng cụ, khoác áo mưa lên đường. Trời tối. Đường rừng trơn trượt. Hai người lần theo tuyến dây giữa màn mưa dày đặc. Đi gần hai giờ, họ phát hiện một cây lớn đổ xuống làm đứt đường dây. Ánh đèn pin nhỏ hắt lên đôi bàn tay đầy bùn đất. — “Phải nối lại trước khi trời sáng.” — người đồng đội nói. Hai người cẩn thận xử lý từng đoạn dây giữa cơn mưa lạnh. Khi tín hiệu thử máy vang lên rõ ràng từ đầu bên kia, cả hai nhìn nhau cười. Trở về nơi đóng quân khi trời vừa hửng sáng, quần áo ai cũng ướt sũng. Người chỉ huy chỉ nói ngắn gọn: — “Tốt lắm.” Nhiều năm sau, ông Cảnh kể lại rằng điều ông nhớ nhất không phải mưa rừng hay những đêm thức trắng. Mà là khoảnh khắc nghe tín hiệu liên lạc trở lại. Giữa thời hoa lửa, có những người không ở tuyến đầu chiến đấu, nhưng vẫn âm thầm giữ cho những mắt xích quan trọng không bao giờ đứt gãy.


