Cựu chiến binh

ĐƯỜNG ĐI CỦA NGƯỜI LÍNH CÔNG BINH

Thôn Giàn Thượng nằm nép mình bên những triền đồi lộng gió. Nơi đó, trong ngôi nhà nhỏ lợp mái ngói rêu phong, sống một người đàn ông có đôi mắt hiền nhưng luôn ánh lên vẻ cương nghị của người từng đi qua những tháng ngày rèn luyện khắc nghiệt. Đó là cựu chiến binh Đặng Văn Thạn, sinh năm 1965.

Tuyên Quang28/11/2025Nguyễn Duy Khoái (Đoàn xã Hùng An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuộc đời ông Thạn có một dấu mốc lớn: năm 1983, ông rời quê lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ B1 của đơn vị C17 – Công binh E247. Người ta bảo công binh là “mở đường cho bộ binh, đón đường cho chiến thắng”, nên con đường của người lính công binh chẳng bao giờ bằng phẳng. Ông Thạn hiểu điều ấy từ ngày đầu khoác ba lô.

Những tháng ngày quân ngũ như những lát cắt sắc nét trong hồi ức ông: mùi thuốc nổ ngai ngái, tiếng cuốc chim bổ vào đá núi chan chát, những đêm hành quân mở đường trong mưa rừng xối xả. Công binh không có tiếng súng rền trời như pháo binh, cũng không có những trận đánh rực lửa, nhưng mỗi nhịp búa của họ như mở lối cho đoàn quân tiếp bước.Có lần đơn vị phải phá đá mở đường qua một khe núi hiểm trở. Đêm xuống, sương lạnh phủ trắng vai áo, gió hun hút. Ông Thạn và đồng đội lặng lẽ làm việc dưới ánh đèn măng-sông leo lét. Từng tảng đá lớn được cắt, phá, kéo đi bằng sức người. Mệt đến mức tay run bần bật, nhưng không ai than một lời.
Ông chỉ nhớ mình đã tự nhủ:
“Phải làm cho đoàn quân đi được, phải làm cho đất này thông lối.”

Đó là tinh thần của người lính công binh – lặng lẽ mà kiên cường.

Năm 1986, ông xuất ngũ. Ngày trở về Giàn Thượng, con đường đất đỏ dường như trở nên thân thuộc hơn, bởi ông đã đi qua không biết bao nhiêu đồi núi trong ba năm quân ngũ. Cuộc sống mới không hề dễ dàng. Cái nghèo, cái thiếu vây lấy từng mùa. Nhưng ông Thạn – người đã từng phá đá mở đường – hiểu rằng không có đoạn đường nào không thể vượt qua, chỉ cần bước đều và không lùi lại.

Ông lao động miệt mài: mùa khô phát nương, mùa mưa trồng lúa; khi có phong trào làm đường bê tông, ông lại là người xắn tay xung phong đầu tiên. Người ta bảo: “Ông Thạn quen việc làm đường rồi”, và ông chỉ cười hiền, nụ cười của người lính cũ không ưa nói nhiều.

Đến năm 1998, ông tham gia Hội Cựu Chiến Binh. Từ đó, hình ảnh ông gắn liền với những buổi họp hội, những lần tham gia xây dựng thôn xóm, và cả những thời điểm thôn cần người đứng ra vận động bà con làm việc chung. Ông không phải người hô hào lớn tiếng, nhưng mỗi việc ông làm đều chắc chắn, như cách ông từng dùng búa công binh đục vào vách đá năm nào.Giờ đây, khi tuổi đã ngoài sáu mươi, ông Đặng Văn Thạn vẫn giữ phong thái chậm rãi nhưng dứt khoát. Mỗi lần đi qua con đường bê tông chạy quanh thôn – nơi ông từng góp bao công sức – ông lại mỉm cười.
Chẳng phải vì tự hào, mà vì thấy rằng:

Dù đã cởi màu áo lính từ lâu, nhưng người công binh trong ông vẫn luôn mở đường – cho cuộc đời mình, và cho cả thôn Giàn Thượng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn