Dương Đình Nghi
Người lính già trở về làng
Năm 1976, tôi trở về Ninh Bình sau 8 năm xa nhà. Mẹ tôi đứng ở đầu làng, tay chống gậy, mắt mờ vì khóc. Tôi quỳ xuống ôm chân mẹ, không nói được lời nào. Mẹ vuốt tóc tôi, run run nói:
“Con về rồi… Mẹ tưởng con cũng nằm lại ngoài ấy như bao người…”
Hàng xóm kéo đến. Có bà mất chồng, có chị mất em, có em mất anh. Không khí vui mừng xen lẫn nước mắt. Tối ấy, cả làng thắp đèn dầu ngồi nghe tôi kể chuyện chiến trường. Tôi kể đến đoạn đồng đội hy sinh thì nghẹn ngào không nói nổi. Một bà cụ nắm tay tôi: “Cám ơn các con… nhờ các con mà làng này còn có ngày hôm nay.”



