Dương Đức Anh
Chiến trường Điện Biên Phủ chìm trong khói lửa. Đạn địch từ lô cốt bắn ra dày đặc, chặn đứng đường tiến của bộ đội. Mỗi lần xung phong, nhiều người ngã xuống mà vẫn chưa thể tiến lên.
Phan Đình Giót nằm sát mặt đất, thở gấp. Anh đã bị thương, nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía lô cốt. Nếu không phá được điểm này, cả đơn vị sẽ bị kẹt lại.
Anh ôm bộc phá, bắt đầu bò lên. Đạn bắn xung quanh, đất đá tung lên từng mảng. Có lúc anh dừng lại, nhưng rồi lại tiếp tục. Mỗi mét tiến lên là một cuộc giằng co với sự sống.
Khi đến gần, anh ném bộc phá, nhưng lô cốt vẫn chưa bị tiêu diệt hoàn toàn. Không còn thời gian.
Trong khoảnh khắc quyết định, anh lao tới, lấy thân mình lấp kín lỗ châu mai.
Tiếng súng từ lô cốt tắt hẳn. Bộ đội phía sau lập tức xông lên.
Không ai quên được hình ảnh ấy – một con người nhỏ bé, nhưng đã dùng chính cơ thể mình để mở đường cho cả đơn vị tiến lên phía trước.



