Người có công giúp đỡ cách mạng

ĐƯỜNG GIÂY KHÔNG BAO GIỜ ĐỨT

Quảng Trị26/11/2025PHAN THANH ĐẠT (ĐOÀN PHƯỜNG ĐỒNG SƠN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hoàng Văn Nho, nguyên chiến sĩ thông tin, 81 tuổi, vẫn giữ trong nhà một cuộn dây điện thoại dã chiến dài mấy mét.
“Thứ ni cứu tau không biết bao nhiêu lần.”

Ông Nho kể: nhiệm vụ của lính thông tin là nối dây, bảo đảm liên lạc giữa các mũi tấn công. Địch chỉ cần bắn trúng một đoạn dây là cả đơn vị như bị cắt đầu.

“Dây mất là mất tất cả.”

Có ngày, ông phải bò gần 400 mét giữa vùng pháo kích để nối lại đường dây bị đứt.
Có lần, bom nổ ngay sát, đất cát phủ kín người ông. Ông nghĩ mình đã chết. Nhưng khi tỉnh lại, việc đầu tiên ông làm là sờ tay vào cuộn dây – xem nó còn không.

“Còn dây là còn trận đánh.
Mất dây là mất đồng đội.”

Một đêm mưa, đơn vị tấn công, dây bị đứt liên tục. Ông bò lên bò xuống giữa đồi, tay tê dại vì lạnh, người tím tái vì ngâm nước.
Khi chui lên khỏi hố, ông nghe tiếng gọi lớn phía sau:

“Anh Nho, trả lời nhanh! Chỉ huy đang gọi liên tục!”

Ông cắm đầu chạy, nhưng gần đến nơi, ông thấy một cậu lính trẻ đang ôm ngực nằm gục bên gốc cây — chính là người đã gọi ông lúc trước.
Cậu thì thầm:

“Anh… nối dây mau… em giữ cho đến mô… không biết…”

Dây vẫn còn nguyên. Cậu đã lấy thân mình che cho đường dây.
Nhưng cậu chết ngay trong đêm.

Ông Nho kể mà nghẹn:

“Hắn nhỏ hơn tau 10 tuổi. Hắn hy sinh để tau kéo được dây tới đài chỉ huy.
Rứa mà tau không kịp biết tên hắn…”

“Chú mô hy sinh đêm đó… nghe tau nói cảm ơn một tiếng!”

Khoảnh khắc ấy khiến cả đoàn viên đứng lặng.

“Có những sợi dây nối đơn vị.
Và có những sợi dây nối con người với lòng biết ơn.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐƯỜNG GIÂY KHÔNG BAO GIỜ ĐỨT | Câu chuyện thời hoa lửa