Đường Hầm Dưới Cát
Sau đợt đổ bộ đầu tiên, quân địch lập chốt ngay cửa biển. Ban ngày chúng lùng sục từng nhà, từng bãi cát. Ban đêm chúng bắn pháo sáng trắng trời.
Tuy vậy, chúng không thể phát hiện hệ thống đường hầm bí mật mà dân làng đã đào suốt nhiều tháng.
Đường hầm chạy ngoằn ngoèo dưới những đồi cát ven biển, nối từ đình làng đến tận rừng phi lao phía sau.
Trong căn hầm lớn nhất, đồng chí Phúc đang họp với các tổ dân quân.
“Địch sẽ còn càn quét lớn hơn,” anh nói nhỏ. “Chúng nghi ở đây có kho lương và trạm liên lạc.”
Một bà mẹ ôm con ngồi bên góc hầm hỏi:
“Liệu làng mình giữ nổi không cán bộ?”
Phúc nhìn mọi người rồi đáp chắc chắn:
“Còn người thì còn làng.”
Hưng được giao nhiệm vụ dẫn đường cho đội du kích vượt qua vòng vây.
Đêm hôm ấy, anh cùng năm chiến sĩ bò dưới giao thông hào ra mép lạch.
Ánh pháo sáng từ tàu giặc soi trắng mặt biển.
Hưng khẽ giơ tay ra hiệu dừng lại.
Phía trước có tiếng giày đinh.
Một tốp lính địch đang tuần tra.
Mọi người nín thở.
Tiếng sóng vỗ che lấp hơi thở của họ.
Khi tốp lính đi qua, cả đội tiếp tục bò men theo bờ cát.
Đến gần bãi đá ngầm, Hưng phát hiện một xuồng máy nhỏ của địch neo sát mép nước.
Anh thì thầm:
“Nếu phá được chiếc xuồng này, sáng mai chúng sẽ không thể tuần tra phía nam.”
Một chiến sĩ hỏi:
“Có liều quá không?”
Hưng cười nhạt:
“Chiến tranh mà.”
Anh lặng lẽ bơi ra chiếc xuồng giữa màn đêm.
Nước biển lạnh buốt.
Từng con sóng đập vào người anh.
Sau vài phút căng thẳng, Hưng gài được khối thuốc nổ vào thân xuồng rồi lặn xuống.
Khi anh vừa bơi vào bờ, tiếng nổ dữ dội vang lên.
Chiếc xuồng máy bốc cháy giữa mặt nước.
Cả vùng cửa biển sáng rực.
Tiếng còi báo động của quân địch inh ỏi khắp nơi.
Nhưng Hưng và đồng đội đã biến mất vào màn đêm.



