ĐƯỜNG HẦM DƯỚI ĐỒI
Câu chuyện kể về ông Nguyễn Văn Khôi cùng thanh niên trong làng đào một đường hầm dưới chân đồi làm nơi trú ẩn cho người dân. Trong một lần hầm bị sạt lở, ông đã dũng cảm cứu người mắc kẹt và tiếp tục hoàn thành công trình trước đợt đánh phá của địch.
Năm 1967, trước những đợt máy bay địch thường xuyên đánh phá, ông Nguyễn Văn Khôi cùng đội thanh niên được giao đào một đường hầm dưới chân đồi. Hầm phải đủ rộng để người già, phụ nữ và trẻ em trong làng trú ẩn khi có báo động.
Không có máy móc, mọi người chỉ dùng cuốc, xẻng và những chiếc thúng nhỏ để chuyển đất. Công việc chủ yếu được thực hiện vào ban đêm nhằm tránh sự phát hiện của máy bay. Đất đào lên được rải mỏng dưới các bụi cây để che giấu dấu vết.
Một đêm mưa lớn, phần mái hầm bất ngờ sạt xuống, khiến một thanh niên bị mắc kẹt. Mặc cho đất đá tiếp tục rơi, ông Khôi cùng hai người khác bò vào, dùng những tấm gỗ chống tạm rồi đưa người bị nạn ra ngoài an toàn.
Ông nhớ lại:
“Lúc đó ai cũng sợ hầm sập thêm, nhưng nếu chậm một chút thì đồng đội có thể không còn cơ hội sống. Chúng tôi chỉ nghĩ phải cứu người trước.”
Sau sự cố, mọi người gia cố đường hầm bằng tre và gỗ chắc chắn hơn. Vài ngày sau, máy bay địch đánh phá dữ dội. Nhờ đường hầm vừa hoàn thành, hàng chục người dân đã được bảo vệ an toàn.
Đối với ông Khôi, đường hầm dưới đồi không chỉ là một công trình trú ẩn mà còn là biểu tượng của tinh thần đoàn kết. Trong những năm tháng gian khó nhất, người dân đã cùng nhau góp sức, bảo vệ từng sinh mạng và nuôi dưỡng niềm tin vào ngày hòa bình.



