ĐƯỜNG HÀNH QUÂN CHI VIỆN CHO CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM
ĐƯỜNG HÀNH QUÂN CHI VIỆN CHO CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM
Con đường mòn len lỏi giữa đại ngàn Trường Sơn như một dải lụa uốn mình qua núi non trùng điệp. Người ta gọi đó là “con đường sống”, bởi từng bước chân trên đó mang theo niềm tin, hy vọng và cả sinh mệnh của cả một dân tộc đang hướng về miền Nam ruột thịt. Đêm ấy, tiểu đội của Lâm nhận lệnh xuất phát. Trời không trăng, rừng sâu thăm thẳm. Tiếng côn trùng rả rích hòa cùng nhịp tim của những người lính trẻ. Ai nấy đều khoác ba lô nặng trĩu, bên trong là đạn dược, lương thực, và cả những lá thư chưa kịp gửi. Lâm siết chặt quai ba lô, quay sang Hòa – người bạn thân nhất trong đơn vị:
– “Sẵn sàng chưa?”
Hòa cười, nụ cười sáng lên trong bóng tối:
– “Chỉ chờ ngày này thôi!” Họ bước đi, lặng lẽ như những cái bóng. Con đường phía trước không chỉ là hành quân – đó là hành trình của lòng dũng cảm. Ngày đầu tiên, rừng còn hiền hòa. Những tán cây xanh che mát, suối chảy róc rách. Nhưng càng đi sâu, địa hình càng hiểm trở. Dốc dựng đứng, đá tai mèo sắc nhọn, đường trơn trượt vì mưa rừng. Có lúc, cả tiểu đội phải bám vào dây rừng mà leo, từng bước chậm rãi, thận trọng. Đến trưa, họ dừng chân bên một con suối nhỏ. Nước mát lạnh giúp xua tan phần nào mệt mỏi. Lâm lấy trong túi áo ra mảnh giấy đã nhàu, đọc lại những dòng chữ của mẹ:
“Con đi mạnh giỏi, mẹ ở nhà vẫn khỏe. Cả làng đều tự hào về con…” Anh gấp lại cẩn thận, mắt nhìn xa xăm. Miền Nam – nơi đó đang chờ họ. Những ngày sau, gian khổ bắt đầu dồn dập. Máy bay địch quần thảo suốt ngày. Mỗi khi nghe tiếng động cơ gầm rú trên đầu, cả đơn vị phải lập tức ẩn nấp. Có hôm, họ nằm ép mình dưới hố bom cũ, đất đá còn nóng hổi. Một lần, khi đang vượt qua đoạn trống, tiếng máy bay bất ngờ ập tới. Cả tiểu đội tản ra, lao vào rừng. Bom nổ chát chúa, đất đá tung lên mù mịt. Khi khói bụi tan dần, Lâm gọi lớn:
– “Hòa! Hòa đâu rồi?!” Không có tiếng trả lời. Tim anh thắt lại. Anh cùng mấy đồng đội chạy đi tìm. Một lúc sau, họ phát hiện Hòa nằm bên một gốc cây, chân bị thương, máu thấm đỏ ống quần. – “Tôi đây… không sao…” – Hòa cố cười, nhưng giọng run run. Lâm quỳ xuống, băng bó cho bạn. Ánh mắt anh kiên định:
– “Cậu sẽ không bị bỏ lại đâu. Chúng ta cùng đi, cùng đến.” Từ hôm đó, cả tiểu đội thay nhau cõng Hòa qua những đoạn khó. Mỗi bước đi nặng hơn, nhưng không ai than vãn. Đêm xuống, họ nhóm bếp Hoàng Cầm – thứ bếp không để lộ khói. Ngọn lửa nhỏ le lói, soi rõ những gương mặt sạm nắng nhưng rắn rỏi. Một chiến sĩ trẻ cất giọng hát khe khẽ. Bài hát về quê hương, về ngày chiến thắng. Tiếng hát lan xa, hòa vào rừng đêm. Lâm nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao lấp lánh. Anh nghĩ đến miền Nam – nơi có những người dân đang ngày đêm chống chọi với bom đạn. Nghĩ đến những người mẹ, người chị đang chờ tin chiến thắng. – “Nhanh thôi…” – anh thì thầm – “Chúng tôi đang đến…” Hành trình càng vào sâu càng gian nan. Có đoạn, họ phải vượt qua những cánh rừng bị rải chất độc hóa học. Lá cây vàng úa, không khí ngột ngạt. Mỗi bước chân như nặng trĩu. Lương thực dần cạn. Có ngày, mỗi người chỉ được chia vài nắm cơm khô. Nước uống cũng phải chắt chiu từng giọt. Nhưng không ai chùn bước. Một buổi sáng, khi đang hành quân, họ gặp một đoàn thanh niên xung phong đang mở đường. Những cô gái trẻ, vai khoác cuốc xẻng, mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt rực sáng. Một cô gái dừng lại, đưa cho Lâm bi đông nước:
– “Các anh đi tiếp nhé! Miền Nam đang chờ!” Lâm nhận lấy, xúc động không nói nên lời. Anh chỉ gật đầu thật mạnh. Một đêm mưa lớn, nước suối dâng cao. Đơn vị buộc phải vượt qua ngay để kịp tiến độ. Dòng nước xiết cuốn trôi mọi thứ. Họ nối dây, bám vào nhau mà đi. Giữa dòng, một chiến sĩ trượt chân. Tiếng kêu thất thanh vang lên:
– “Cứu với!” Không chần chừ, Lâm lao tới, nắm lấy tay đồng đội. Dòng nước kéo cả hai chao đảo. Những bàn tay khác lập tức kéo họ lên. Khi lên bờ, ai nấy đều thở dốc. Nhưng ánh mắt họ sáng lên – ánh mắt của những người vừa chiến thắng thử thách. Ngày thứ mười lăm, họ đến một trạm trung chuyển. Tại đây, những đoàn quân từ nhiều hướng hội tụ. Những gương mặt lạ mà quen – tất cả đều chung một mục tiêu. Tin tức từ miền Nam được truyền đến: chiến sự ác liệt, nhưng quân ta vẫn kiên cường bám trụ. Lâm siết chặt khẩu súng:
– “Chúng ta phải đến nhanh hơn nữa.” Hòa, dù chân còn đau, vẫn đứng dậy:
– “Tôi đi được rồi. Không ai tụt lại phía sau.” Chặng đường cuối cùng là khó khăn nhất. Địch tăng cường đánh phá. Rừng bị cày xới, đường bị chia cắt. Nhưng cũng chính lúc ấy, tinh thần của họ càng bùng lên mạnh mẽ. Một buổi sáng, khi ánh nắng len qua tán lá, họ nhìn thấy phía xa những cánh rừng quen thuộc của miền Nam. – “Đến rồi…” – một người thì thầm. Không ai reo hò. Chỉ có những ánh mắt rưng rưng. Khi đặt chân đến đơn vị tiếp nhận, họ được chào đón bằng những cái ôm siết chặt. Những người lính miền Nam, gầy gò nhưng kiên cường, bắt tay từng người. – “Các đồng chí từ Bắc vào?”
– “Vâng!”
– “Chúng tôi chờ các đồng chí lâu rồi…” Lâm nhìn quanh. Đây là nơi họ sẽ chiến đấu. Đây là nơi mọi gian khổ trên con đường vừa qua trở nên có ý nghĩa. Anh quay sang Hòa. Hai người nhìn nhau, không cần nói gì. Tất cả đã rõ. Đêm đó, lần đầu tiên sau nhiều ngày, họ được ngủ trên một mảnh đất tương đối yên bình. Nhưng trong giấc ngủ của họ vẫn vang vọng tiếng bước chân hành quân, tiếng bom đạn, và cả tiếng gọi của Tổ quốc. Con đường Trường Sơn vẫn tiếp tục. Những đoàn quân mới vẫn đang lên đường. Máu và mồ hôi vẫn đổ xuống từng tấc đất. Nhưng chính trên con đường ấy, ý chí của một dân tộc đã được hun đúc. Và Lâm biết, ngày chiến thắng sẽ đến. Bởi vì họ đã đi qua tất cả – bằng trái tim không bao giờ lùi bước.



