Đường hành quân không có ánh đèn
Những bước chân nối nhau trong bóng tối, không ánh đèn, không tiếng nói lớn – đó là những đêm hành quân bác không bao giờ quên.

Bác Quý kể rằng có những chuyến hành quân phải thực hiện hoàn toàn trong bóng tối.
Mọi người đi thành hàng, giữ khoảng cách vừa đủ. Người phía trước đi thế nào, người phía sau bước theo như thế. Không ai được tự ý tách khỏi đội hình.
Có đoạn đường rất khó đi. Cây rừng che kín lối, đất đá trơn trượt. Người phía trước thường nhắc nhỏ:
“Cẩn thận!”
Chỉ một tiếng nói khẽ cũng đủ để người sau biết phía trước có chướng ngại.
Có lần một chiến sĩ trẻ bị trượt chân. Người đi ngay sau lập tức giữ lại.
Không ai nói nhiều. Cả đoàn tiếp tục bước.
Bác bảo rằng những đêm như vậy khiến tình đồng đội trở nên rất đặc biệt. Không nhìn rõ mặt nhau, nhưng ai cũng tin người phía trước và phía sau.
Đến khi trời gần sáng, mọi người mới dừng lại nghỉ.
Bác ngồi xuống bên đường, tháo đôi dép đầy bùn và nhìn lên bầu trời.
“Lúc ấy tôi chỉ mong một ngày được hành quân trên đường quê mình dưới ánh đèn”, bác nhớ lại.



