Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đường hành quân mùa mưa

Mưa bắt đầu từ lúc trời còn chưa sáng. Trong lán, tiếng mưa gõ đều lên mái. Tiểu đội trưởng Thành bước vào: – Chuẩn bị hành quân! Những người lính trẻ lập tức thức dậy. Ba lô được buộc chặt.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đường hành quân mùa mưa

Mưa bắt đầu từ lúc trời còn chưa sáng.

Trong lán, tiếng mưa gõ đều lên mái.

Tiểu đội trưởng Thành bước vào:

– Chuẩn bị hành quân!

Những người lính trẻ lập tức thức dậy.

Ba lô được buộc chặt.

Quân trang được kiểm tra.

Mỗi người tranh thủ bọc những vật dụng cần thiết để tránh bị ướt.

Bế Văn Đàn khoác ba lô lên vai, chỉnh lại dây đeo rồi đứng vào hàng.


Con đường biến thành bùn

Vừa rời khỏi lán, mọi người đã phải bước vào con đường lầy lội.

Mưa làm đất mềm nhão.

Mỗi bước chân nhấc lên đều kéo theo bùn.

Một chiến sĩ trẻ nhìn xuống đôi dép rồi than:

– Hôm nay chắc dép không còn sạch được nữa.

Người bên cạnh cười:

– Đợi đến chiều rồi tính.

Cả nhóm bật cười.

Những bước chân tiếp tục nối nhau.


Dốc núi trơn trượt

Đến một con dốc, đường càng khó đi.

Tiểu đội trưởng nhắc:

– Đi chậm! Giữ khoảng cách!

Bế Văn Đàn bước phía trước.

Một người phía sau trượt chân.

Đàn quay lại đưa tay:

– Cẩn thận!

Người lính nắm lấy tay anh, đứng dậy rồi tiếp tục đi.

Không ai bỏ lại ai.


Mưa nặng hạt

Gần trưa, mưa càng lớn.

Nước chảy trên mặt đường thành từng dòng nhỏ.

Áo quần mọi người ướt sũng.

Ba lô nặng hơn vì thấm nước.

Có người mệt đến mức không nói nổi.

Tiểu đội trưởng cho dừng lại vài phút dưới một vòm cây.

– Kiểm tra lại dây ba lô. Ai có đồ bị ướt thì bọc lại.

Mọi người tranh thủ làm theo.

Bế Văn Đàn nhìn những người lính quanh mình.

Ai cũng mệt.

Nhưng không ai than phiền nhiều.


Một nắm cơm giữa trời mưa

Đến trưa, đơn vị chỉ có một khoảng nghỉ ngắn.

Mọi người ngồi sát dưới những tán cây.

Cơm đã nguội.

Thức ăn cũng đơn sơ.

Một chiến sĩ chia phần của mình cho người bên cạnh:

– Ăn đi.

– Cậu còn đủ không?

– Đủ.

Hai người cùng ăn trong tiếng mưa.

Không có bếp lửa.

Không có chỗ ngồi khô ráo.

Nhưng bữa cơm ấy vẫn khiến mọi người thấy ấm lòng.


Tiếp tục lên đường

Buổi chiều, mưa vẫn chưa dứt.

Tiếng gọi tập hợp vang lên.

Ba lô lại được khoác lên vai.

Những người lính trẻ tiếp tục bước.

Có người đi trước mở đường.

Có người phía sau quan sát đội hình.

Ai mệt thì được động viên.

Ai trượt thì có người đỡ.

Con đường mùa mưa tưởng như dài hơn rất nhiều.

Nhưng từng bước một, họ vẫn tiến về phía trước.


Khi trời tối

Đến nơi nghỉ, trời đã tối hẳn.

Mọi người đặt ba lô xuống.

Quần áo ướt được hong bên bếp lửa nhỏ.

Một chiến sĩ ngồi nhìn đôi dép lấm đầy bùn rồi cười:

– Mai chắc lại mưa.

Người bên cạnh đáp:

– Mưa thì đi tiếp.

Câu nói đơn giản khiến cả nhóm cùng cười.


Đêm ấy, tiếng mưa vẫn rơi ngoài rừng.

Những người lính nằm sát bên nhau trong lán.

Ai cũng mệt.

Nhưng ngày mai, họ sẽ lại lên đường.

Nhiều năm sau, khi nhớ về những ngày quân ngũ, có thể người lính không còn nhớ chính xác mình đã đi qua bao nhiêu con dốc.

Nhưng họ sẽ nhớ:

mùi đất ướt sau cơn mưa, đôi dép đầy bùn, chiếc ba lô nặng trĩu và bàn tay người đồng đội đưa ra mỗi khi mình trượt ngã.

Con đường hành quân mùa mưa đã dạy họ một bài học giản dị:

Đường càng khó, bước chân càng phải vững; và khi đi cùng đồng đội, không ai bị bỏ lại phía sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn