Đường Hồ Chí Minh Trên Biển: Anh Hùng Tàu C235 Và Lời Thề Bất Tử Của Thuyền Trưởng Nguyễn Phan Vinh
Đoạn clip tái hiện trận chiến quả cảm, kiên cường của Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh cùng 20 cán bộ, chiến sĩ trên Tàu C235 thuộc Đường Hồ Chí Minh trên biển. Trước vòng vây dày đặc của hàm đội Mỹ tại bến Hòn Hèo (Khánh Hòa), ông đã đưa ra quyết định táo bạo: tự phá hủy tàu để bảo vệ bí mật vũ khí, mở đường cho đồng đội rút lui và anh dũng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Trên tuyến Đường Hồ Chí Minh trên biển huyền thoại, câu chuyện về Tàu C235 và Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh đã trở thành một thiên hùng ca bất tử về lòng dũng cảm, sự hy sinh xả thân vì sự nghiệp giải phóng miền Nam.
Chuyến hải trình cảm tử và cuộc đụng độ nảy lửa
Ngày 27/02/1968, Tàu C235 do Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh chỉ huy cùng 20 cán bộ, chiến sĩ chở hơn 14 tấn vũ khí xuất phát từ Hải Khẩu (Trung Quốc) hướng về bến Hòn Hèo (Khánh Hòa) để tiếp tế cho chiến trường Khu 5.
Tối 29/02/1968, khi đến vùng biển Vũng Rùa, tàu bị máy bay trinh sát Mỹ phát hiện. Ngay lập tức, 4 tàu chiến hiện đại cùng hàm đội Mỹ siết chặt vòng vây. Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh đã mưu trí điều khiển tàu luôn lách qua đội hình địch, cập bến Ninh Phước vào lúc 00h30 ngày 01/03/1968.
Quyết định táo bạo và tiếng nổ vang trời
Để bảo vệ số vũ khí chi viện, ông quyết định thả hàng xuống biển cho quân dân địa phương trục vớt, sau đó tiếp tục lái tàu lao ngược hướng địch để đánh lừa đối phương. Tuy nhiên, máy tàu bị hỏng nặng, vận tốc giảm dần giữa vòng vây ngày càng khép chặt.
Quyết không để tàu và vũ khí rơi vào tay địch, Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh ra lệnh:
Mở đường máu: Hỗ trợ đưa các thương binh nhẹ lên bờ rút lui an toàn.
Hủy tàu: Đúng 2h40 ngày 01/03/1968, một tiếng nổ vang trời xé tan không gian, Tàu C235 vỡ đôi — một nửa chìm xuống biển, một nửa hất văng lên vách núi đá Hòn Hèo.
"Phải sống, phải về và phải chiến đấu tiếp!" — Lời dặn của Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh trước khi hy sinh
Trận chiến đến viên đạn cuối cùng
Sau khi hủy tàu, Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh cùng thợ máy Thứ chốt lại trên bờ, kiên cường nổ súng đánh lùi nhiều đợt tấn công của quân địch để bảo vệ hướng rút lui cho đồng đội. Khi vết thương quá nặng và súng hết đạn, hai anh đã anh dũng hy sinh.
Trong số 20 chiến sĩ, 14 người đã vĩnh viễn nằm lại với biển đảo Tổ quốc. Tên của Thuyền trưởng Nguyễn Phan Vinh sau này được trân trọng đặt cho một hòn đảo thuộc quần đảo Trường Sa (đảo Phan Vinh) — nơi ngọn sóng mặn trào vẫn ngày đêm thì thầm câu chuyện về người anh hùng bất tử.



