ĐƯỜNG HỒ CHÍ MINH TRÊN BIỂN – TẬP 16: NHỮNG BẾN CẢNG GIỮA LÒNG DÂN
Một con tàu dù có vượt được hàng nghìn hải lý cũng không thể hoàn thành nhiệm vụ nếu không có nơi cập bến.
Vì vậy, phía sau Đường Hồ Chí Minh trên biển còn có một hệ thống bến bí mật.
Những bến ấy thường nằm ở những nơi địa hình đặc biệt.
Có núi.
Có rừng.
Có hang đá.
Có những con đường nhỏ dẫn sâu vào căn cứ.
Vũng Rô là một ví dụ.
Những người dân và lực lượng tại chỗ phải chuẩn bị bến trong thời gian rất ngắn.
Cầu cảng có thể được làm lúc chập tối.
Khi hàng đã được chuyển lên bờ, mọi dấu vết phải nhanh chóng được tháo dỡ.
Không để lại bất cứ điều gì khiến đối phương nghi ngờ.
Có những đêm, hàng trăm người âm thầm tham gia công việc.
Người bốc hàng.
Người vận chuyển.
Người canh gác.
Người dẫn đường.
Người chuẩn bị nơi cất giấu.
Không ai được phép làm ồn.
Không ai được phép để ánh sáng lọt ra quá nhiều.
Mỗi người chỉ biết phần việc của mình.
Nhưng tất cả đều hiểu rằng mình đang góp phần giữ một bí mật lớn.
Những bến cảng ấy không có những cầu tàu lớn.
Không có kho hàng đồ sộ.
Không có những biển hiệu.
Chỉ có núi, biển và những con người âm thầm chờ tàu.
Khi con tàu xuất hiện ngoài khơi, họ biết rằng đêm nay hàng sẽ về.
Và khi con tàu rời đi, bến lại trở về vẻ im lặng ban đầu.
Nhưng dưới những tán rừng và trong những hang đá, hàng tấn vũ khí vừa được đưa vào chiến trường.
Đó chính là những bến cảng đặc biệt của lòng dân.



