ĐƯỜNG HỒ CHÍ MINH TRÊN BIỂN – TẬP 43: MỘT BỨC THƯ TRƯỚC GIỜ RA KHƠI
Trước giờ con tàu rời bến, một người lính ngồi bên chiếc bàn nhỏ.
Anh lấy giấy ra viết.
Không có nhiều thời gian.
Anh viết vài dòng gửi về gia đình.
Rằng anh vẫn khỏe.
Rằng công việc bình thường.
Rằng mọi người đừng lo.
Anh không thể nói mình đang ở đâu.
Cũng không thể nói con tàu sẽ đi đâu.
Càng không thể kể rằng chuyến đi phía trước nguy hiểm đến mức nào.
Anh chỉ có thể viết những điều bình thường nhất.
Có lẽ gia đình sẽ nhận được bức thư sau nhiều ngày.
Có lẽ phải rất lâu.
Có thể khi bức thư đến nơi, anh vẫn đang lênh đênh giữa biển.
Nhưng cũng có một khả năng mà anh không muốn nghĩ đến.
Rằng bức thư sẽ trở thành kỷ niệm cuối cùng.
Anh gấp giấy lại.
Đặt vào phong bì.
Rồi đứng dậy.
Ngoài kia, con tàu đã sẵn sàng.
Người lính nhìn về phía bờ.
Một lần nữa anh nhớ đến gia đình.
Nhưng rồi tiếng gọi vang lên.
Đến giờ lên tàu.
Anh bước đi.
Không quay lại.
Con tàu rời bến trong đêm.
Bức thư ở lại.
Không ai biết nó sẽ được gửi đi lúc nào.
Nhưng với người lính, điều quan trọng nhất lúc ấy không phải là mình có trở về hay không.
Mà là chuyến hàng phải đến nơi.
Bởi phía Nam đang chờ.
Và phía sau anh là một gia đình đang chờ ngày anh trở lại.


