ĐƯỜNG HỒ CHÍ MINH TRÊN BIỂN – TẬP 57: KHI BIỂN LẶNG
Có những chuyến đi nguy hiểm không phải vì biển động.
Mà vì biển quá lặng.
Không có sóng lớn.
Không có mưa.
Bầu trời trong.
Tầm nhìn xa.
Một con tàu giữa mặt biển phẳng lặng gần như không có nơi để che giấu.
Những người lính trên tàu hiểu điều đó.
Họ quan sát xung quanh liên tục.
Phía trước.
Phía sau.
Hai bên mạn tàu.
Chỉ cần một dấu hiệu bất thường, mọi người lập tức cảnh giác.
Một chiếc máy bay ở xa.
Một vệt khói.
Một con tàu nhỏ.
Tất cả đều có thể trở thành nguy hiểm.
Người thuyền trưởng không muốn thay đổi hướng quá nhiều.
Nhưng cũng không thể đi thẳng mãi.
Con tàu cứ thế tiến giữa vùng biển rộng lớn.
Không ai nói chuyện.
Sự im lặng kéo dài.
Rồi ở đường chân trời xuất hiện một chấm đen.
Nó lớn dần.
Mọi người nhìn nhau.
Không cần nói.
Ai cũng hiểu.
Một con tàu đang tiến về phía họ.
Khoảng cách ngày càng ngắn.
Người thuyền trưởng quan sát.
Con tàu kia cũng quan sát họ.
Hai bên tiến gần nhau.
Và trong vài phút tiếp theo, mọi người trên tàu không số phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.
Nhưng rồi chiếc tàu kia đổi hướng.
Nó đi ngang qua.
Khoảng cách lại mở rộng.
Một lần nữa, con tàu thoát khỏi nguy hiểm.
Biển vẫn lặng.
Nhưng trong lòng những người trên tàu, không ai còn thấy bình yên.


